Chương 254: Đây là trừng phạt sao?

Bạch Chỉ nghiêng đầu nhìn qua, trước mắt là một vùng bồ công anh rộng lớn.

Lá xanh phủ đất, xen kẽ là những bông hoa vàng và những khối cầu nhung trắng.

Cô lấy gùi tre và dao đá đã chuẩn bị từ trước khi ra ngoài từ trong không gian ra, nhanh nhẹn đeo gùi lên lưng, tay cầm dao đá.

Còn đưa cho Lucas một con, nói: "Làm việc thôi!"

Lời vừa dứt, cô vừa mới bước lên một bước, cánh tay đã bị Lucas giữ chặt.

Lucas lắc đầu: "A Chỉ, em nghỉ đi, để anh làm cho."

Nói xong liền đưa tay định lấy cái gùi sau lưng Bạch Chỉ.

Cái gùi tre này là do Collet làm sáng nay, cao bằng nửa người Bạch Chỉ.

Bạch Chỉ mỉm cười lắc đầu, "Em cũng muốn vận động một chút."

Cô tiến lên hai bước, ngồi xổm xuống, ánh mắt di chuyển giữa các khóm bồ công anh, chọn một cây bồ công anh đang nở rộ.

"Lucas, cắt loại cây đang sinh trưởng mạnh mẽ thế này này."

Cây khỏe mạnh có hàm lượng sắc tố phong phú và ổn định, màu nhuộm ra sẽ tươi và bền.

Cô gạt nhẹ bông hoa vàng nói: "Hơn nữa phải chọn bông hoa đang nở rộ và có màu vàng kim tươi tắn."

Hoa bồ công anh có hàm lượng sắc tố vàng cao, có thể nhuộm ra màu vàng sáng, thuần khiết.

Bạch Chỉ ngồi xổm dưới đất, cái gùi áp sát vào người cô, đặt vững vàng trên mặt đất.

Ánh nắng rắc lên người cô, phác họa cho cô một lớp quầng sáng vàng nhạt.

Ánh mắt cô sáng rực và tập trung.

Lucas đặt tay phải lên ngực trái, một thứ tình cảm khó tả lặng lẽ lan tỏa trong lòng.

Anh tiến lên, ngồi xổm xuống bên cạnh Bạch Chỉ, hỏi: "Còn gì cần chú ý nữa không?"

Bạch Chỉ gật đầu nói: "Có chứ, đào cả rễ của nó lên nữa, như thế này này."

Cô gạt bỏ cỏ dại và lá rụng xung quanh cây bồ công anh, tìm đúng vị trí tương đối của thân rễ.

Cầm dao đá lên, cắm vào đất bên cạnh thân rễ, dùng lực bẩy đất, ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy phần đỉnh thân rễ nhấc nhẹ.

Cái rễ màu vàng nâu đã được đào lên.

Bạch Chỉ cầm lấy cây, gõ gõ cho sạch đất, ném vào cái gùi sau lưng.

Cô nói: "Rất đơn giản đúng không."

Ánh mắt Lucas dịu dàng: "Đơn giản, A Chỉ thật giỏi."

Bạch Chỉ đang hì hục đào một cây khác, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên đáp: "Thường thôi thường thôi, đứng thứ ba trong nhà."

Lucas: "Vậy thứ nhất thứ hai là ai?"

Bạch Chỉ phủi phủi bùn trên tay, nói lảng sang chuyện khác: "Thú thần và thức ăn."

Lucas: "A Chỉ là vị trí thứ nhất trong lòng anh."

Bạch Chỉ nhảy xa ra một chút, nói: "Làm việc đi ạ."

Lúc đang làm việc mà nói lời yêu thương, thật là bình dân quá.

Lucas đi theo sau cô, dùng khí thế trên người xua đuổi rắn rết sâu bọ trong bụi cỏ.

Anh chỉ muốn cứ như vậy luôn thủ hộ bên cạnh cô, ngắm nhìn mọi dáng vẻ đáng yêu của cô.

Chẳng mấy chốc, trong gùi đã có không ít bồ công anh, trên trán Bạch Chỉ cũng lấm tấm mồ hôi mịn.

Cô đưa tay nhẹ nhàng lau đi, lắc lắc cái gùi bên cạnh, cảm thấy hái thế là đủ rồi, liền định đứng dậy.

Nhưng vì ngồi xổm quá lâu, chân cô bị tê, vừa mới định đứng dậy, thân hình liền không tự chủ được mà lảo đảo.

Ánh mắt Lucas thắt lại, lập tức lóe thân đến bên cạnh cô, vững vàng ôm lấy cơ thể cô.

Bạch Chỉ theo bản năng nắm lấy cánh tay Lucas, trên mặt hiện lên một tia bối rối: "Chân bị tê rồi."

Hơi cử động một chút là cảm thấy như có vô số con kiến nhỏ đang bò dưới da, chân cũng cứng đờ.

Giống như chân tay bị dính mãnh vỡ vậy.

Cánh tay Lucas theo bản năng siết chặt, giọng nói mang theo sự quan tâm khó giấu: "Đừng vội, cứ từ từ. Đều tại anh, không chú ý sớm hơn."

Bạch Chỉ khẽ lắc đầu, cố gắng cử động đôi chân đang tê cứng, khẽ nhíu mày nói: "Không trách anh, là tại em quá tập trung thôi."

Lucas nhìn vẻ mặt khẽ nhíu mày của cô, đầy vẻ xót xa.

Bạch Chỉ duỗi thẳng hai chân, cố gắng móc mũi chân lên trên.

Anh nửa ôm lấy cô, từ từ ngồi xổm xuống, để Bạch Chỉ tựa vào người mình: "Nào, ngồi lên vai anh trước đi, cử động cổ chân một chút, từ từ sẽ đỡ hơn."

Anh gạt mái tóc đỏ của mình sang một bên, vỗ vỗ vai ra hiệu cho Bạch Chỉ ngồi lên.

Bạch Chỉ thấy đôi lông mày khẽ nhíu vì chân tê đã giãn ra, nhịn sự nặng nề, sưng tấy của chân tay, cúi đầu nhìn Lucas định làm nệm ngồi cho mình.

Giơ tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu anh, nói: "Hóa thành cáo đi, em muốn ngồi trên lưng anh."

Giọng cô theo sự tê mỏi của chân tay, cứ bị nghẹn lại từng đợt.

Lucas không do dự, thân hình lóe lên, hóa thành thú hình nằm rạp xuống đất.

Bộ lông mềm mại đó tỏa sáng dưới ánh nắng, đôi mắt linh động nhìn về phía Bạch Chỉ, đầy vẻ dịu dàng và lo lắng.

Bạch Chỉ nằm ngửa lên lưng anh.

Một lúc sau, cảm giác tê mỏi rút khỏi chân tay, cô cảm thấy đôi chân đã quay về với mình.

Bạch Chỉ chống hai tay sau đầu, ánh nắng sưởi ấm người cô.

Lucas yên lặng nằm đó, cùng cô tận hưởng sự yên bình và tốt đẹp này.

Đợi khi quay lại sân nhỏ, Thiên Ngộ Bạch và Asher đã trở về rồi.

Asher đưa ống tre đựng sương sớm cho Bạch Chỉ.

"A Chỉ, về phòng ăn hoa tinh khiết đi, bọn anh canh ở ngoài cửa."

Bạch Chỉ lắc đầu, nhìn quanh phòng một lượt, Vu Dịch vẫn chưa về.

"Không vội, đợi tối em mới ăn."

Lúc ở Thần Tứ Chi Địa, sau khi cô hấp thụ mảnh vỡ năng lượng, đã hứa với Vu Dịch, sau này nếu lại hấp thụ năng lượng, sẽ để anh ở bên cạnh.

Cô lấy hai cái gùi đựng bồ công anh từ không gian ra, bày trong sân.

Hiện tại nắng vừa đẹp, thích hợp để cả nhà cùng làm một số hoạt động tập thể trong sân.

Thiên Ngộ Bạch cúi người nhặt một cây lên, kỳ lạ hỏi: "Loại cỏ dại này cũng ăn được sao?"

Bạch Chỉ đã tìm hiểu kỹ, đáp: "Ăn được ạ."

Cô tiến lên, cầm lấy một cây bồ công anh khác, dùng nước rửa sạch bụi đất trên lá.

Ngắt một lá, đưa đến bên môi Thiên Ngộ Bạch, cười nói: "Anh thử ăn xem sao?"

Trong sách nói, bồ công anh có thể ăn sống, trộn lạnh, nấu canh và pha trà.

Nhưng nếu ăn sống, sẽ mang vị đắng.

Thiên Ngộ Bạch lúc Bạch Chỉ rửa lá đã mong chờ động tác của cô rồi.

Lúc cô giơ tay lên, cơ thể hơi cúi xuống, đón lấy chiếc lá cô đút cho.

Đôi môi mỏng hơi hồng trắng mở ra, ngậm chiếc lá xanh vào miệng.

Dưới nụ cười rạng rỡ của cô mà nhai.

Bạch Chỉ mong chờ hỏi: "Vị thế nào ạ."

Trong đôi mắt đen của Thiên Ngộ Bạch xẹt qua một tia ý cười, khẽ nghiêng đầu, cúi đầu ghé sát Bạch Chỉ.

"Một lá ít quá, không nếm ra vị gì cả, A Chỉ đút anh thêm lá nữa đi."

Bạch Chỉ không nghi ngờ gì, lại đút thêm một lá.

"Vị gì ạ?"

Thiên Ngộ Bạch giả vờ trầm tư: "Hơi đắng, hơi ngọt, nhìn chung là khá ổn."

Bạch Chỉ kinh ngạc, sao lại có vị ngọt được?

Có lẽ bồ công anh ở thú thế khác với ở Trái Đất?

Cô tò mò nổi lên, ngắt một lá, rửa sạch rồi nhét vào miệng mình.

Nhai hai cái.

"Khó ăn quá đi!"

Ăn sống thì không có vị ngọt, chỉ có vị đắng của cỏ tươi.

Kiến thức không lừa cô, là Thiên Ngộ Bạch đang nói dối.

Bạch Chỉ giơ tay nhéo vào một chỗ thịt mềm bên hông Thiên Ngộ Bạch, xoay nửa vòng theo chiều kim đồng hồ.

Chút đau đớn này đối với giống đực thực sự chẳng đáng là bao.

Thiên Ngộ Bạch vô cùng tận hưởng kiểu "trừng phạt" này, không những không tránh né, ngược lại còn khẽ nheo đôi mắt, trên mặt lại là một vẻ hưởng thụ.

Bạch Chỉ lại tăng thêm chút lực.

Thiên Ngộ Bạch cố ý kéo dài giọng, giả vờ đau đớn kêu la: "A Chỉ, đau đau đau, nhẹ tay chút, nhẹ tay chút mà."

Trong giọng điệu đó mang theo vài phần trêu chọc và cưng chiều, cái gọi là "trừng phạt" này, trong mắt anh chẳng qua là sự tương tác ngọt ngào giữa hai người.

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
BÌNH LUẬN