Chương 201: vị (Hạ)

Vân Ngọc vừa lấy ra mấy loại quả tươi từ trong túi da thú đưa cho Asher, vừa khẽ hỏi: "A Chỉ, có người nào thích không? Nhìn trúng mấy người rồi?"

Lúc này A Chỉ đã liên tục gặp 18 vị giống đực, trong thời gian đó chỉ vội vàng uống vài ngụm nước để thấm giọng.

Asher nhanh nhẹn rửa sạch dã quả, cắt thành những miếng nhỏ vừa miệng đựng trong bát gỗ tinh xảo, dùng tăm gỗ vót nhọn xiên miếng thịt quả, dịu dàng đút tới bên môi A Chỉ.

"A Chỉ xem điệu múa cầu hôn và khúc nhạc cầu hôn hôm nay khá là nghiêm túc đấy."

Bạch Chỉ chống cằm nhai miếng thịt quả ngọt lịm, những giống đực này ngoại trừ Vu Kỳ ra đều là lần đầu gặp mặt, nói là vừa gặp đã yêu, đời này chỉ yêu mình anh ta thì thực sự là không có.

"Em khá thích thú hình của Collet." Mắt Bạch Chỉ sáng lên, đó là mèo lớn đó!

Trong nhà hiện tại đã có một con cá, một con rắn và một con bằng điểu, duy chỉ thiếu lông xù.

"Em thích khuôn mặt tròn lông xù của anh ấy!"

Khuôn mặt mèo tròn vo đó của Collet quả thực là đâm trúng tim cô rồi. Hơn nữa chú linh miêu này không chỉ ngoại hình đáng yêu, tính cách lại càng dễ mến, chủ động quấn quýt, ngoan ngoãn nghe lời, còn biết dùng thú hình để bày tỏ tình yêu của mình.

Là một chú mèo lớn chủ động.

Theo một nghĩa nào đó, đã thỏa mãn nguyện vọng muốn nuôi lông xù bấy lâu nay của Bạch Chỉ.

Nhớ lại trước đây bận rộn làm việc, một tháng kiếm được vài đồng bạc lẻ, trừ đi nợ sinh viên, sinh hoạt phí, tiền thuê nhà, số còn lại phải tiết kiệm để ứng phó với những tình huống đột xuất.

Nuôi sống bản thân còn miễn cưỡng, nói gì đến việc nuôi lông xù.

Nay gặp được một chú mèo lớn xinh đẹp, cô muốn mang về nhà.

Vân Ngọc thấy thế liền hiểu ý gật đầu, thực ra từ lúc A Chỉ không kháng cự khi Collet lại gần, anh đã lờ mờ đoán được vài phần rồi.

A Chỉ không thích động vật mặt dài, ví dụ như sư tử mặt dài.

Vân Ngọc lúc này có chút may mắn vì cái đầu rắn của mình là hình tròn.

Hơn nữa tiêu chuẩn chọn bạn đời sớm nhất của cô là: Có lông dài, đẹp trai, thú giai cao.

Collet, hoàn hảo đáp ứng.

Trong đầu Thiên Ngộ Bạch vang vọng câu nói lông xù và mặt tròn, thú hình của anh cũng vậy.

"A Chỉ, của anh cũng thế."

Bạch Chỉ đang tiến hành sàng lọc sơ yếu lý lịch trong đầu không nghe rõ anh đang nói gì, nghi hoặc nhìn về phía anh.

"Cái gì cơ?"

Tầm mắt của tất cả mọi người trong phòng giống như đèn sân khấu, xoạch một cái chiếu thẳng vào người Thiên Ngộ Bạch.

Thiên Ngộ Bạch khẽ ho một tiếng, vành tai ửng hồng.

"Thú hình của anh cũng là khuôn mặt tròn lông xù."

Bạch Chỉ: "Em nhớ không lầm thì phần mõm của tộc Sói là thon dài mà?"

Lời này giống như một nhát búa tạ, lập tức nện vào tim Thiên Ngộ Bạch.

Trong nháy mắt, rặng hồng vốn đang lan trên tai anh nhanh chóng rút đi, trong đôi mắt thâm thúy đó xẹt qua một tia bị tổn thương và chấn động sâu sắc.

Giọng nói anh hiếm khi run rẩy: "A Chỉ, anh là một con báo đen mà."

Cũng bị cú nhầm lẫn này làm cho kinh ngạc còn có chính bản thân Bạch Chỉ.

Cô vẫn luôn tưởng Thiên Ngộ Bạch là một con sói.

Chuyện này giống như là nhận nhầm người nước A thành người nước B vậy.

Ngay trong bầu không khí hơi ngượng ngùng này, Vân Ngọc kịp thời lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Mũi của A Chỉ không ngửi thấy được hơi thở của thú nhân."

Lời đến bên môi anh lại nuốt xuống nửa câu sau —— A Chỉ không chỉ không ngửi thấy được mà thị lực cũng không tốt.

Trong bóng tối cô gần như không thể nhìn thấy vật gì, chỉ có thể dựa vào đống lửa và dạ minh châu.

Hơn nữa đối với thú hình của những thú nhân không phải thú phu, cô cũng ngốc nghếch phân biệt không rõ.

Nếu Thiên Ngộ Bạch hóa thành thú hình báo đen, trà trộn vào một đám báo đen, Bạch Chỉ xác suất lớn là không nhận ra anh.

Nghe thấy lời giải thích của Vân Ngọc, trái tim Thiên Ngộ Bạch dường như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, sự thất vọng trong phút chốc biến thành sự áy náy và đau lòng.

Anh đầy mặt tự trách, giọng điệu đầy vẻ đau lòng và xin lỗi: "Xin lỗi A Chỉ, anh thực sự không biết em không ngửi thấy được."

"Là anh đã không nói rõ ràng cho em biết chủng tộc của mình."

Anh tưởng rằng, sự chung sống gần gũi trong chuyến đi sa mạc, A Chỉ đã ngửi thấy chủng tộc của mình rồi.

Là anh quá chủ quan rồi.

Lúc này, trong mắt Thiên Ngộ Bạch đầy vẻ hối hận và thương xót, hận không thể đem tất cả những bất tiện mà Bạch Chỉ phải đối mặt ôm hết lên người mình.

Bản thân Bạch Chỉ thì không có phản ứng lớn như vậy, cô là một con người, chắc chắn có rất nhiều điểm khác biệt so với thú nhân, lỗi lớn nhất: Thú văn và thú hình, đã được giải quyết.

Những điểm khác biệt còn lại, để họ hiểu thành khuyết điểm nhỏ cũng không sao.

"Không sao đâu, báo báo cũng rất đáng yêu mà."

Bạch Chỉ tiếp tục hồi tưởng lại thông tin của 17 vị thú nhân còn lại và biểu hiện của họ trên lôi đài trong đầu.

Đã đi chọn phu rồi thì phải nghiêm túc một chút.

Vu Kỳ ấy à, người rất tốt, đẳng cấp cũng cao, cũng rất chân thành đang theo đuổi mình, còn là người có khí vận được hệ thống xác định.

Tổng thể mà nói là một giống đực rất tốt.

Nhưng Bạch Chỉ đối với anh không có cảm giác gì.

Nói nôm na là không có duyên mắt, không khơi gợi được hứng thú.

Con rắn xanh Mamba đó đụng hàng với Vân Ngọc nhà mình rồi, cô không muốn thu nạp thú nhân cùng loại trong nhà.

Bạch Chỉ không dự định thu nhận quá nhiều thú phu, trong nhà không ở hết, cô cũng không yêu thương xuể.

Cùng một tộc quần tạm thời có một con là đủ rồi.

Mấy con điểu thú còn lại cũng tương tự, trong nhà hiện tại đã có một con tộc Vũ bản cao cấp nhất rồi.

Asher từ phía sau nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo thư chủ, thân mật tựa đầu lên vai cô, lẩm bẩm: "Anh không thích giống đực tộc Cá Sấu tên Will đó, trên người anh ta luôn có một mùi tanh của cỏ khiến người ta ghét."

Nhắc đến thú nhân tộc Cá Sấu, trong đầu Bạch Chỉ lập tức hiện lên hình ảnh Will ngồi xổm trên mặt đất, mở túi da thú ra nhìn ngó vào bên trong.

Cô đưa tay nhẹ nhàng kéo kéo mái tóc xoăn dài màu xanh của Asher, nói: "Em cũng không thích anh ta."

Ngoài điểm Asher nói ra, phương thức đối chiến tàn nhẫn của Will trên trận đấu lôi đài cũng khiến Bạch Chỉ không thích nổi.

Đấu lôi đài không phải là đấu trường sinh tử, đa số thú nhân chỉ cần hất đối thủ ra khỏi lôi đài, hoặc đánh đến mức đối phương không còn sức bò dậy, mục đích chủ yếu là chiến thắng đối phương là được.

Nhưng cách đánh của Will thực sự quá bạo ngược, anh ta dường như càng tận hưởng việc nhìn thấy đối thủ máu chảy đầm đìa, đau đớn cầu xin tha thứ, chỉ có như vậy anh ta mới một chân đá người xuống lôi đài.

Anh ta chìm đắm trong việc ngược đãi đối thủ trong chiến đấu, với tư cách cao cao tại thượng nhìn đối thủ khổ sở cầu xin.

Bạch Chỉ thực sự không thích phong cách chiến đấu này. Cô sẽ không yêu cầu thú phu của mình hoàn toàn không nhuốm máu, nhưng phong cách như Will thì cô tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Bạch Chỉ tương tự loại trừ những giống đực có phong cách chiến đấu giống với Will.

Còn có những người có thú hình là kỳ đà khổng lồ, voi khổng lồ, sói đỏ, Bạch Chỉ cũng nhất loạt loại trừ, đây đều không phải là những thú hình cô thích.

Sau khi loại bỏ thêm vài giống đực mà cô không có duyên mắt, Bạch Chỉ dứt khoát chốt hạ: "Chỉ chọn Collet."

Dư Dịch có chút ngạc nhiên: "Chỉ một người thôi sao?"

Bạch Chỉ kiên định gật đầu: "Đúng thế."

Chọn nhiều quá cô nhất thời cũng không chăm sóc xuể.

Vân Ngọc thì nghĩ xa hơn: "Collet là hệ mộc bát giai, trong nhà chúng ta đúng lúc thiếu một hùng tính hệ mộc."

A Chỉ khi trồng trọt cây cối, chế tác những đồ gỗ mới lạ đều cần sự hỗ trợ của năng lực hệ mộc.

Miel, con sói chỉ biết đâm đầu vào ngai vàng đó, tuy rằng tuyên bố yêu A Chỉ, nhưng Vân Ngọc trong lòng hiểu rõ, Miel không buông bỏ được trách nhiệm với tộc quần và chức trách của vương vị để đến bên A Chỉ sống những ngày tháng bình dị.

BÌNH LUẬN