Buổi tối trở về vương phủ, Lý Duật Thừa thân mật tiến đến ôm lấy tôi. Gương mặt tuấn mỹ bất phàm cùng đôi mắt đong đầy tình ý ấy dường như có thể khiến người ta đắm chìm trong đó.
Kiếp trước, tôi cũng chính là bị hắn mê hoặc từng chút một như thế, cho đến tận lúc nhà tan cửa nát.
Hắn tựa cằm lên vai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào cổ: "Minh Nhi, nghe nói hôm nay nàng đến chùa Tướng Quốc cầu phúc cho ta?"
Tôi bị hắn ôm đến mức toàn thân khó chịu, nhưng không thể đẩy ra ngay lập tức, chỉ đành giả vờ lấy từ trong ngực ra một lá bùa bình an đưa vào tay hắn: "Cầu mong chàng lên đường bình an."
Lý Duật Thừa nhận được sự đáp lại của tôi, kh&oacu...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 57 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?