Cơn hỏa khí này của Tần Lục phát ra thật vô lý.
Khâu Chính nhìn tin nhắn, chân mày khẽ nhíu lại, không biết mình sai ở đâu.
Anh vừa định nhắn tin lại thì điện thoại của Tần Sâm gọi đến.
Khâu Chính nhấn nút nghe, Tần Sâm trầm giọng nói: "Anh định rời khỏi Dung Thành."
Khâu Chính: "Anh Sâm."
Tần Sâm: "Về huyện Trường Lạc."
Nghe thấy Tần Sâm muốn về huyện Trường Lạc, Khâu Chính hiểu ra, im lặng một lát rồi lên tiếng: "Anh Sâm, bất kể anh đưa ra quyết định gì em cũng đều ủng hộ."
Tần Sâm: "Bên phía Tần Lục..."
Khâu Chính nói: "Cứ giao cho em."
Tần Sâm: "Ừm."
Tần Sâm dứt lời, như sực nhớ ra điều gì đó, mở miệng nói: "Khâu Chính, cậu đối với Tần Lục..."
Tần Sâm nói được nửa câu thì Khâu Chính lên tiếng ngắt lời: "Anh Sâm, anh yên tâm, em chỉ coi Tần Lục là em gái thôi, em sẽ không có bất kỳ ý nghĩ phi phận nào với cô ấy đâu..."