Tối hôm đó, Bối Thiến xuất hiện tại Mục gia.
Đã quá lâu không gặp, mẹ Mục vừa nhìn thấy cô là mắt đã đỏ hoe.
"Lâu như vậy mà chẳng thèm nhắn lấy một cái tin, dì cứ tưởng con đã sắt đá đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ với cả dì luôn rồi chứ."
Mẹ Mục nắm tay Bối Thiến ngồi xuống sofa, vừa nói vừa lau nước mắt.
Bối Thiến mỉm cười, dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng y như trước kia, "Không có đâu ạ."
Mẹ Mục, "Nếu không có, thì tại sao sau khi rời khỏi Dung Thành lại không gọi cho dì một cuộc điện thoại, không nhắn cho dì một cái tin nào?"
Bối Thiến nhếch môi, "Con là sợ dì ở giữa sẽ khó xử."
Lời này của Bối Thiến là sự thật.
Chính vì là sự thật nên càng khiến mẹ Mục đau lòng hơn.
Mẹ Mục xót xa cho sự hiểu chuyện của cô, "Dì còn chẳng sợ, con sợ cái gì chứ."
Bối Thiến, "Dì thương con, con cũng thương dì mà."
Mẹ Mục nghe vậy, vành mắt càng đỏ hơn.
Hai người ngồi t...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Dùng Ảnh Của Tôi Để Hẹn Hò Qua Mạng Với Sinh Viên