Một người đàn ông cao cao tại thượng như Mục Xuyên ngày thường, lúc này lại bị giáo huấn như một học sinh tiểu học.
Mẹ Mục nói xong, lạnh lùng nhìn anh, "Con có thể nói cho mẹ biết, rốt cuộc con đang nghĩ gì không?"
Mục Xuyên bị chọc trán nửa ngày trời cũng không thấy xấu hổ, anh tựa người vào ghế, dùng hai đầu ngón tay xoa xoa chỗ bị chọc đỏ, hững hờ nói, "Nghĩ gì là nghĩ gì ạ?"
Mẹ Mục gắt, "Con với Thiến Thiến ấy!"
Mục Xuyên đáp, "Tình hình của hai đứa con chẳng phải mẹ đều biết cả rồi sao?"
Mẹ Mục hầm hầm, "Con nghiêm túc đấy à?"
Mục Xuyên hỏi ngược lại, "Nếu không thì sao ạ?"
Mẹ Mục mắng, "Hai đứa lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cho dù con không thích con bé, con cũng không cần phải chà đạp con bé như thế, Mục Xuyên, con..."
Mẹ Mục nổi trận lôi đình, còn muốn mắng thêm vài câu nữa thì Mục Xuyên đã đẩy cửa xuống xe.
Không chỉ xuống xe, anh còn nháy mắt ra hiệu c...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 30.000 linh thạch