Lam Thiến đã lái xe suốt đêm để đến bệnh viện.
Khi xe đỗ vững trong bãi đỗ xe bệnh viện, người cô vẫn còn hoảng hốt, lòng bàn tay đầy mồ hôi mỏng.
Cô hít thở sâu, ép mình phải điều chỉnh lại cảm xúc.
Một lát sau, cô móc điện thoại gọi cho Tưởng Thương.
Điện thoại kết nối, giọng nói yếu ớt của Tưởng Thương vang lên ở đầu dây bên kia.
"Alo."
Tiếng "alo" này của Tưởng Thương thực sự đã làm Lam Thiến sợ khiếp vía.
Giọng rất thấp, lại xen lẫn sự đau đớn, nghe qua là biết bị thương không hề nhẹ.
Hơi thở Lam Thiến thắt lại, theo bản năng siết chặt điện thoại: "Anh bây giờ sao rồi?"
Tưởng Thương: "Cũng ổn."
Lam Thiến nhíu mày: "Ở phòng bệnh số mấy?"
Giọng Tưởng Thương khàn đặc: "Em đang ở đâu?"
Lam Thiến nói: "Đang ở dưới lầu bệnh viện huyện Trường Lạc."
Tưởng Thương im lặng một lát, trả lời: "Ở..."
Ở đâu thì những lời phía sau Tưởng Thương chưa nói hết, cuộc gọi đã bị ngắt quãng.
Đợi đến khi Lam Thi...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 722 đến hết truyện với 30.000 linh thạch