Nghe thấy giọng của Chử Hành, sắc mặt Song Kỳ cứng đờ.
Thấy cô không động đậy, Chử Hành hơi cúi người, lên tiếng lần nữa: "Song Kỳ?"
Song Kỳ ngước mắt, ánh mắt vừa vặn chạm phải Chử Hành.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, tim Song Kỳ đột nhiên đập nhanh liên hồi, khóe môi giật giật, lắp bắp: "Tôi, tôi định đi ngủ đây, vừa rồi, vừa rồi tìm dép lê mà không thấy, tôi..."
Song Kỳ nói năng lộn xộn, râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Đến chính cô cũng không biết mình đang nói gì.
Cô định nói thêm gì đó thì Chử Hành đột nhiên đưa tay bế bổng cô lên.
Song Kỳ: "Chử Hành!"
Chử Hành: "Không cần dép lê đâu, tôi bế em về."
Song Kỳ: "Tôi, anh..."
Chử Hành: "Muộn rồi, em thức khuya không tốt cho sự phát triển của em bé đâu."
Nhắc đến em bé, Song Kỳ im bặt.
Dù em bé nằm trong bụng cô, nhưng về mặt pháp luật mà nói, đúng là bảo bối chung của hai người, Chử Hành có quyền lên tiếng.
Song Kỳ được Chử Hành bế trong lòng, tay chân luống c...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 722 đến hết truyện với 30.000 linh thạch