Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 83: Thừa nhận yêu cô ấy

Giọng Tần Sâm lạnh lùng như được tẩm trong băng.

Anh vừa dứt lời, Tưởng Thương ở đầu dây bên kia nghiến răng mở lời: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Tần Sâm cười lạnh: "Cái gì cơ?"

Qua điện thoại, giọng Tưởng Thương nghe như thể sắp nghiến nát cả răng: "Anh vốn đã quen biết Mạt Mạt từ trước, anh sớm đã biết cô ấy là tiểu sư muội của anh, anh sớm đã biết cô ấy là bạn gái tôi, rốt cuộc anh muốn làm gì!!"

Trái ngược với sự mất kiểm soát cảm xúc của Tưởng Thương, Tần Sâm lại cực kỳ bình tĩnh: "Cậu đoán xem tôi muốn làm gì?"

Tưởng Thương kết luận: "Tất cả những chuyện này đều là anh đã lên kế hoạch từ trước."

Tần Sâm: "Sau đó thì sao?"

Tưởng Thương nghẹn lời.

Sau đó thì sao?

Sau đó anh ta cũng không rõ.

Anh ta chỉ biết Tần Sâm cũng là đồ đệ của Triệu Khuông, biết Tần Sâm là đại đồ đệ đắc ý nhất của Triệu Khuông, biết Tần Sâm ngay từ đầu đã biết đến cô tiểu sư muội Tô Mạt này...

Sau đó thì sao?

Sau đó Tần Sâm tiếp cận Tô Mạt là vì cái gì?

Đồng môn sư huynh muội, theo lý mà nói chẳng có thâm thù đại hận gì, Tần Sâm được Triệu Khuông trọng dụng nhất, Tô Mạt được Triệu Khuông yêu quý nhất.

Chẳng lẽ là để trả thù nhà họ Tưởng? Trả thù mình?

Trong lòng Tưởng Thương lúc này rối như tơ vò, căn bản không thể gỡ rối được lợi hại trong đó.

Ngay khi anh ta đang đoán mò, đầu óc hỗn loạn thì Tần Sâm đã tung ra đòn chí mạng: "Cậu đoán xem tại sao cậu bỗng nhiên lại phải liên hôn?"

Tưởng Thương: "!!"

Tim Tưởng Thương thắt lại, một vài mảnh ghép không thể nắm bắt bỗng lóe lên trong đầu.

Tần Sâm: "Bây giờ cậu có thể đi nói với Tô Mạt về thân phận của tôi."

Tưởng Thương cố nén nộ hỏa hít sâu một hơi.

Tần Sâm nói: "Cậu nói với cô ấy, năm cô ấy mười tám tuổi đến trước cửa nhà sư phụ xin học, sư phụ vốn không định nhận cô ấy vì sư phụ không bao giờ nhận nữ đệ tử, chính tôi là người đã cầu xin sư phụ nhận cô ấy. Cậu lại nói với cô ấy, những năm qua tôi luôn không chịu gặp mặt cô ấy là vì sợ tình cảm không nén nổi mà bùng phát, cậu còn có thể nói với cô ấy, tất cả hiện giờ đều là do tôi lên kế hoạch."

Dứt lời, Tần Sâm cười khinh: "Tưởng Thương, lỗi của tôi chỉ là che giấu tình yêu của mình, còn cậu thì sao?"

Tưởng Thương nghẹt thở.

Tần Sâm: "Cậu đoán xem, tại sao cậu và cô ấy yêu nhau bảy năm, đến bây giờ tôi mới thiết kế để cậu phải liên hôn."

Trong lòng Tưởng Thương hoảng loạn, bỗng nhiên có chút hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại này cho Tần Sâm.

Tần Sâm thong thả nói: "Trước đây tôi không chia rẽ hai người là vì tôi biết cô ấy thích cậu, cậu cũng thích cô ấy, nhưng từ nửa năm trước, trái tim cậu đã không còn vững vàng nữa rồi..."

Tưởng Thương lập tức phản bác: "Tôi không có!"

Tần Sâm giễu cợt: "Thực sự không có?"

Tưởng Thương: "..."

Nửa năm trước, Diệp Nhiễm vì quan hệ hợp tác công ty nên bắt đầu tiếp xúc thường xuyên với anh ta.

Lúc đầu, anh ta chỉ nể mặt Tô Mạt mà chiếu cố cô ta.

Nhưng dần dà, sự dây dưa giữa hai người ngày càng nhiều.

Hai người bắt đầu chia sẻ những chuyện thú vị, chia sẻ những phiền muộn, chia sẻ một số chuyện riêng tư...

Nhưng anh ta thực sự không phản bội Tô Mạt, cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Tô Mạt.

Anh ta và Diệp Nhiễm luôn giữ chừng mực, chỉ là... chỉ là bạn bè thôi...

Tần Sâm dứt lời, những lời ngụy biện của Tưởng Thương nghẹn lại trong cổ họng không sao nói ra được.

Đều là đàn ông cả, chút tâm tư gian xảo đó, chút tính toán nhỏ nhặt đó, trong lòng ai nấy đều rõ mồn một.

Câu chuyện nói đến nước này thực ra đã hoàn toàn không cần thiết phải nói tiếp nữa, nhưng Tưởng Thương vẫn không cam lòng, khàn giọng nói: "Mạt Mạt sẽ không thích anh, anh không phải kiểu người cô ấy thích, cô ấy..."

Tần Sâm: "Tưởng Thương, kiên nhẫn của tôi có hạn, cậu nên biết điểm dừng."

Cổ họng Tưởng Thương bỗng thắt lại.

Tần Sâm nói: "Tô Mạt là người tôi nhất định phải có được, tôi đã cho cậu cơ hội, cậu không nắm bắt được thì đừng trách tôi."

Khi Tưởng Thương cúp điện thoại, chân anh ta đã nhũn ra.

Lúc này anh ta đang đứng trước cửa nhà cũ họ Tưởng, cố gắng bình tĩnh bước vào trong nhưng bước chân lại lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào.

Tài xế thấy vậy vội vàng chạy tới đỡ lấy anh ta.

"Tưởng tổng."

Tưởng Thương nắm chặt lấy tay đối phương, không nói gì, trong cổ họng toàn là vị tanh ngọt.

Một lát sau, Tưởng Thương ổn định lại cảm xúc bước vào cửa, sau khi nhìn thấy ông cụ Tưởng liền sải bước tiến lên, đứng trước bàn trà đỏ hoe mắt nhìn thẳng ông cụ Tưởng hỏi: "Ông nội, tại sao lúc đầu con bỗng nhiên lại bị yêu cầu phải liên hôn?"

Ông cụ Tưởng đang thưởng trà, nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn anh ta, vẻ mặt nghiêm nghị.

Tưởng Thương: "Ông nội, con muốn biết nguyên nhân."

Nhìn bộ dạng thất thố của Tưởng Thương, ông cụ Tưởng đặt mạnh chén trà xuống: "Anh nhìn xem bây giờ anh ra cái thể thống gì!!"

Tưởng Thương không hé răng, bàn tay buông thõng bên người siết chặt.

Ông cụ Tưởng liếc anh ta một cái rồi nói: "Đây là yêu cầu duy nhất mà anh họ anh đưa ra khi đồng ý quay về nhà họ Tưởng."

Móng tay Tưởng Thương găm sâu vào lòng bàn tay, vị tanh ngọt trong cổ họng càng đậm hơn.

Ông cụ Tưởng lại nói: "Nó cũng là vì sự hòa thuận của nhà họ Tưởng, mẹ anh tâm tư nhiều, nếu anh không cưới một người môn đăng hộ đối để củng cố địa vị của mình ở nhà họ Tưởng, thì sau khi anh họ anh quay về..."

Ông cụ Tưởng đang nói những lời thấm thía thì Tưởng Thương bỗng khàn giọng ngắt lời: "Anh ta là vì Mạt Mạt."

Đôi mày ông cụ Tưởng nhíu chặt lại.

Ở phía bên kia, sau khi Tô Mạt vào nhà, đá văng đôi giày cao gót dưới chân đi đến sofa ngồi xuống, vòng eo nhỏ tựa ra sau, vừa cầm điện thoại định lướt vòng bạn bè thì thấy ngay tin nhắn Tần Sâm vừa đăng.

[Cần thuê phòng, tiền thuê tháng không quá bảy trăm.]

Tô Mạt 'chậc' một tiếng: "Đúng là nghèo thật."

Đề xuất Huyền Huyễn: Mở Livestream Liên Sao, Ta Đổi Đời Giữa Năm Đói Kém
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện