Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 77: Một vòng nối một vòng

Khi Khâu Chính đi đến cửa tiệm của Tô Mạt, cậu ta đã do dự rất lâu mới dám bước vào.

Theo tiếng chuông gió ở cửa vang lên, kèm theo tiếng chào "Hoan nghênh quý khách" nhẹ nhàng quyến rũ của Tô Mạt, người Khâu Chính run lên bần bật, đi đứng thành kiểu chân nọ tay kia.

Tô Mạt cũng không ngờ người bước vào lại là Khâu Chính.

Cô vừa ngẩng mắt lên vừa khẽ nhướng mày.

Hai người nhìn nhau, Khâu Chính rùng mình một cái, lập tức dời mắt đi, bước tới kệ bày những chiếc hộp trang sức bằng đồ sơn mài bên cạnh, nhìn cái này ngắm cái kia.

Những thứ này cậu ta có gan nhìn nhưng không có gan chạm vào.

Cậu ta tuy không nghiên cứu về văn hóa phi vật thể đồ sơn mài, nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy, cậu ta biết thứ này đắt, nói giá trị liên thành không biết có quá lời không, nhưng chắc chắn có thể khiến cậu ta đền cả tiền cưới vợ vào đó.

Từ lúc Khâu Chính bước vào cửa, Tô Mạt đã đứng thẳng lưng, khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm cậu ta.

Trong mắt chứa nụ cười, lại còn vương chút trêu chọc.

Hồi lâu sau, Khâu Chính nhìn chằm chằm vào một chiếc hộp trang sức sơn mài, khẽ ho hai tiếng hỏi: "Bà, bà chủ, cái này bao nhiêu tiền?"

Khâu Chính vừa dứt lời, tà váy Tô Mạt đung đưa, cô thong thả bước về phía cậu ta.

Khâu Chính chỉ liếc nhìn bằng dư quang một cái mà toàn bộ lông tơ trên người đã dựng đứng hết cả lên.

Cảm thấy bà chủ này đẹp đến mức quá đáng.

Cứ như yêu tinh chuyên đi hút tinh khí con người vậy.

Tô Mạt đi tới, người tựa vào kệ trưng bày, cười híp mắt nói: "Tiểu Khâu, mua hộp trang sức à."

Hàm dưới Khâu Chính căng cứng, cơ thể cứng đờ: "Vâng."

Ngón tay thon dài của Tô Mạt cầm lấy chiếc hộp trang sức mà cậu ta đang ngắm, mày mắt cười tươi đưa cho cậu ta: "Tặng cậu đấy."

Nghe vậy, Khâu Chính đừng nói là nhận hộp trang sức, cả người đã chết lặng rồi.

Đặc biệt là khi đối diện với khuôn mặt rạng rỡ và dường như thấu hiểu lòng người của Tô Mạt, cậu ta cảm thấy lúc này chân mình đang nhũn ra.

Khâu Chính: "Bà chủ."

Tô Mạt: "Hửm? Không thích cái này sao?"

Khâu Chính vừa mới chịu trận bão táp của Tần Sâm ở bên cạnh, lại sang bên này chịu đựng sự nóng bỏng rực rỡ này, nói thực lòng, trái tim cậu ta quá tải, có chút không chịu đựng nổi.

Dưới cái nhìn đầy vẻ nũng nịu lả lơi của Tô Mạt, giọng nói Khâu Chính thốt ra suýt chút nữa mang theo tiếng khóc: "Bà chủ, nhà chị có phòng cho thuê không?"

Tô Mạt nhướng mày: "Hửm?"

Khâu Chính lại vội vàng nói: "Không phải anh Sâm bảo em đến đâu, là em thấy anh ấy không có chỗ nào để đi nên mới nghĩ đến việc sang hỏi chị."

Giấu đầu hở đuôi?

Dáng vẻ Khâu Chính cứ như nàng dâu nhỏ chịu ức hiếp vậy.

Nghe cậu ta nói, Tô Mạt cũng không đáp, cứ thế cười híp mắt nhìn chằm chằm cậu ta mãi.

Hai người giằng co chừng nửa phút, Khâu Chính đỏ bừng mặt, chột dạ đến mức hốc mắt cũng đỏ lên, quay người chạy biến đi theo kiểu chân nọ tay kia.

Tô Mạt: "?"

Chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?

Nghe Song Kỳ nói cậu nhóc này đã đi theo Tần Sâm rất nhiều năm rồi.

Sao cái sự mặt dày vô sỉ của Tần Sâm mà cậu ta chẳng học được chút chân truyền nào thế nhỉ?

Khâu Chính từ nhỏ đã lớn lên ở huyện Trường Lạc, phong tục nơi đây thuần hậu, mọi người đa phần đều nội liễm, cậu ta lớn bằng chừng này rồi, ngoại trừ Tần Lục ra thì chưa từng tiếp xúc với cô gái nào khác, làm sao đã thấy qua trận thế này, tim đập chân run.

Khi Khâu Chính trở về tiệm xăm, đầu óc cứ ỉu xìu, vẻ mặt đầy tủi thân: "Anh Sâm."

Giọng Tần Sâm lạnh lùng: "Làm hỏng việc rồi à?"

Khâu Chính: "Vâng."

Tần Sâm hất cằm: "Đi làm việc đi, trên tầng hai có một thằng nhóc muốn xăm tên mình."

Khâu Chính gật đầu, cúi người lấy dụng cụ của mình: "Cậu ta tên là gì ạ?"

Tần Sâm bình thản nói: "Lý Môn Đạp."

Khâu Chính: "Lý Manh Đạt? Chữ 'Manh' nào, chữ 'Đạt' nào ạ?"

Tần Sâm mặt không cảm xúc, quay đầu nhìn một chàng trai khác: "A Phi, viết cho Khâu Chính xem."

Chàng trai bị Tần Sâm gọi tên đáp một tiếng, nhịn cười đi đến bên cạnh Khâu Chính.

Đợi cậu ta viết cái tên 'Lý Môn Đạp' cho Khâu Chính xem, khóe miệng Khâu Chính giật giật, quay đầu nhìn Tần Sâm, vẻ mặt như đưa đám, giống như cái nhìn cuối cùng trước khi sinh ly tử biệt.

Cái nhìn đầy vẻ ai oán này của Khâu Chính còn chưa kịp thu hồi thì điện thoại Tần Sâm cầm trong tay rung lên.

Tần Sâm cúi đầu, là tin nhắn Tô Mạt gửi tới: Tần lão bản, có thú vị không?

Tần Sâm thu hồi tầm mắt, thần sắc nhàn nhạt, không trả lời.

Phía Tô Mạt nhắn tin đi mà không thấy ai thưa, liền quay sang gửi cho ông chủ quán rượu nhỏ Lý Áo một tin nhắn: Trưa nay cùng đi ăn cơm nhé?

Lý Áo: ?

Tô Mạt: Người tốt cả đời bình an.

Lý Áo: Ok.

Vài giây sau, ở tiệm xăm bên cạnh, chiếc điện thoại Tần Sâm cầm trong tay lại rung lên, nhận được một tấm ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện WeChat.

Tần Sâm vẻ mặt bình thản, trả lời: Hướng tử nhi sinh (tìm sự sống trong cái chết), cậu vẫn là chính mình.

Đề xuất Trọng Sinh: [Na Tra] Người Trong Thần Thoại, Dĩ Đức Độ Nhân
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện