Giọng Tần Sâm trầm thấp, nghiêm túc, nhưng lại không đoàng hoàng cho lắm.
Tô Mạt bị anh ôm, run rẩy theo bản năng.
Vài giây sau, Tô Mạt lo lắng bị Song Kỳ phát hiện ra điều bất thường, hắng giọng, lấp liếm nói: "Thế này đi, em cứ bình tĩnh đã, để chị gửi tin nhắn hỏi anh ta xem sao."
Nghe thấy Tô Mạt sẽ giúp đỡ, Song Kỳ đáng thương lí nhí đáp lại: "Cảm ơn chị Tô Mạt."
Tô Mạt: "Không có gì, để chị hỏi giúp em trước."
Nói xong, Tô Mạt cúp máy.
Cuộc gọi ngắt kết nối, Tô Mạt thoát khỏi vòng tay Tần Sâm, tiện tay ném điện thoại lên giường theo một đường vòng cung, sau đó lười biếng tựa vào tường khoanh tay trước ngực nhìn anh.
"Tần Sâm, rốt cuộc anh muốn làm gì?"
Tần Sâm cụp mắt, bất động thanh sắc: "Cái gì?"
Tô Mạt cười giễu: "Anh coi tôi là cô bé chưa hiểu sự đời như Song Kỳ chắc?"
Hết ở trong phòng tắm thì nghe điện thoại của Tưởng Thương, rồi lại đưa cô đến nhà họ Tưởng, bây giờ biết rõ cô đang nghe điện thoại của Song Kỳ mà còn lên tiếng...
Cô cũng đâu có ngốc, chỉ cần động não một chút là biết anh đang bày trò gì.
Hai người đều là người thông minh, cửa sổ đã chọc thủng thì cứ nói thẳng ra cho xong.
Huống hồ, động cơ của Tần Sâm xưa nay cũng chưa từng giấu giếm.
Dưới cái nhìn giễu cợt của Tô Mạt, Tần Sâm sải bước đi đến trước mặt cô.
Hai người một ngẩng đầu, một cúi đầu, cứ thế nhìn nhau một lúc, yết hầu Tần Sâm lăn động nói: "Là muốn để người khác đều biết."
Tô Mạt nghẹn lời: "..."
Tần Sâm: "Tôi có thiện cảm với cô, xưa nay chưa từng giấu giếm, ngược lại là cô, mượn việc tôi có thiện cảm với cô mà lợi dụng tôi, ngủ với tôi, lại không cho tôi lộ diện, Tô Mạt, cô không nghĩ rằng cô để tôi ngủ thì chúng ta coi như xong nợ với nhau chứ?"
Chuyện giữa nam và nữ, làm là một chuyện, còn nói ra một cách lộ liễu lại là chuyện khác.
Đặc biệt là một bên vốn dĩ đã đuối lý.
Tô Mạt bị vạch trần tận gốc rễ, đôi mày thanh tú dựng ngược: "Tôi lợi dụng anh? Chúng ta là giao dịch công bằng!! Nếu anh thấy không công bằng thì ngay từ đầu đừng có đồng ý, bây giờ còn giả vờ làm nạn nhân làm gì?"
Tần Sâm nói: "Tôi không có nói tôi là nạn nhân."
Tô Mạt tức giận: "Vậy bây giờ anh đang làm cái gì thế này?"
Tần Sâm thần sắc thản nhiên nói: "Là cô hỏi tôi muốn làm gì, tôi đang trả lời câu hỏi của cô thôi."
Tô Mạt uất ức.
Tô Mạt trong lòng có lửa, cứ chạy loạn trong lồng ngực, tức đến không nhẹ.
Trước đây cô ở bên Tưởng Thương, từng nghe không ít chuyện trong giới của họ về những mối quan hệ bạn tình (p-friend) phát triển đến cuối cùng thì dây dưa không dứt.
Nhưng đa số đều là lâu ngày sinh tình, phụ nữ bám lấy đàn ông.
Hạng đàn ông dây dưa không dứt như Tần Sâm đây, quả thực là trường hợp đầu tiên cô thấy.
Tô Mạt tức đến nghiến răng nghiến lợi, đôi môi đỏ mấp máy, vừa định mắng người thì đã bị Tần Sâm cúi đầu hôn lấy môi.
Tô Mạt: "!!"
So với cơn giận ngút trời của Tô Mạt, nụ hôn này của Tần Sâm vô cùng dịu dàng.
Tiến triển từng chút một, cho đến khi hôn cho cô mềm nhũn ra mới dần đi vào cao trào.
Lúc Tô Mạt được đôi tay lớn của Tần Sâm nhấc bổng lên, cô nghiến răng mắng anh đồ không đáng giá, tự mình dâng tận cửa.
Tần Sâm vùi đầu hôn lên nốt ruồi chu sa trên ngực cô, giọng nói vừa khàn vừa đầy dục vọng: "Ừ, phải, tôi không đáng giá, tôi tự mình dâng tận cửa..."
Đuôi mắt Tô Mạt ửng đỏ, những lời độc địa hơn không thốt ra được nữa, chỉ có thể mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Sau đó, Tô Mạt được bế đi tắm, sau khi ra khỏi phòng tắm thì nằm sấp trên giường không nhúc nhích.
Tần Sâm ngậm điếu thuốc đi bóp bóp cái bắp chân bị chuột rút của cô.
Tô Mạt vùi đầu vào chăn lầm bầm: "Đồ chó, về đến nơi là đá văng anh luôn."
Tô Mạt vốn dĩ đã hẹn tối nay đi dạo phố với Nguyễn Hủy, bị Tần Sâm giày vò như vậy thì lấy đâu ra sức lực mà đi dạo phố nữa, cánh tay trắng ngần như ngó sen động đậy trên đầu giường, vớ lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Nguyễn Hủy: Ngày mai gặp nhau ở đám cưới nhé.
Nguyễn Hủy: Hửm?
Tô Mạt: Hôm nay không muốn ra khỏi cửa.
Nguyễn Hủy: Mày ban ngày tuyên dâm à?
Tô Mạt: Cút.
Nguyễn Hủy: Mạt à, mày thay đổi rồi, trước đây mày đoàng hoàng bao nhiêu, giờ đây cả ngày chìm đắm trong nam sắc không thể tự thoát ra được.
Tô Mạt ném điện thoại sang một bên không muốn nói chuyện nữa.
Buổi tối Tô Mạt và Tần Sâm ăn đồ gọi về, người mệt chân mềm, thực sự không có ý định ra ngoài kiếm ăn.
Lúc ăn cơm, Tô Mạt cắn đầu đũa nói: "Nếu anh thực sự không thích Song Kỳ thì hãy nói rõ ràng với con bé đi, con bé đơn thuần lắm, anh cứ treo con bé như vậy chỉ khiến con bé càng lún sâu hơn thôi."
Tần Sâm bưng bát canh trước mặt uống cạn nửa bát, dùng giọng nói lạnh lùng nói: "Hay là cô trực tiếp nói với con bé là chúng ta ngủ với nhau rồi đi, hiệu quả sẽ thấy ngay lập tức đấy."
Tô Mạt: "!!"
Lúc đi ngủ buổi tối, Tô Mạt trong cơn mơ màng nhận ra một vấn đề.
Cô và Tần Sâm, tưởng chừng như là cô kiêu ngạo lại đỏng đảnh, thực tế thì cô bị anh nắm thóp một cách chính xác, hơn nữa còn nắm thóp đến chết luôn rồi...
Đề xuất Hiện Đại: Đại Kiều Tiểu Kiều