Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 47: Con dao của anh là bảo đao

Cái nồi này quăng tới, đập cho Tô Mạt có chút choáng váng.

Dù bình thường cô là người khéo mồm khéo miệng đến đâu, lúc này cũng không tự chủ được mà á khẩu.

Đôi lông mày lá liễu dựng ngược, vẻ phong tình biến mất, chỉ còn lại sự tức giận vì không thể thanh minh.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt nghiến răng nghiến lợi nói: "Đó là ngoài ý muốn."

Ánh mắt Tần Sâm nhạt nhẽo, nhìn thẳng vào cô, không nhìn ra cảm xúc gì khác.

Tô Mạt cảm thấy anh không tin, lại hằn học bồi thêm: "Tôi không ngu ngốc đến mức vì trả thù một người đàn ông phản bội mình mà đem lần đầu tiên của bản thân ra đánh đổi."

Tần Sâm trầm giọng hỏi: "Vậy sao?"

Tô Mạt: "Chứ còn gì nữa?"

Chủ đề này kết thúc theo câu hỏi ngược lại của Tô Mạt, Tần Sâm cũng kịp thời buông bàn tay đang bóp sau gáy cô ra.

Sau gáy được thả lỏng, Tô Mạt thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Khoảng bốn năm giây sau, Tô Mạt nhướng mày hỏi Tần Sâm, xác nhận lại lần nữa: "Anh và Tưởng Thương là anh em họ ruột?"

Tần Sâm cầm bao thuốc, ngậm một điếu trong miệng nói: "Ừ."

Tô Mạt nhìn chằm chằm anh, một vài thông tin lướt qua trong đầu.

Hai ngày trước hình như Nguyễn Hủy có gửi tin nhắn nhắc đến chuyện này với cô, nói nếu Tưởng Thương không kết hôn, người thừa kế nhà họ Tưởng sẽ phải đổi chủ.

Lúc đó cô chỉ coi như chuyện cười nên không để tâm.

Không ngờ...

Nói vậy, người mà nhà họ Tưởng tuyên bố sẽ thay thế là Tần Sâm?

Hèn chi lúc nãy Trình Lam nhìn thấy anh lại có biểu cảm đó.

Vừa kiêng dè, vừa bài xích.

Ánh mắt Tô Mạt rơi trên người Tần Sâm trở nên phức tạp vì nghĩ đến những chuyện này.

Tần Sâm lấy điếu thuốc ra khỏi khóe miệng, gạt tàn, liếc nhìn cô như thấu hiểu tâm tư nhỏ nhen của cô, khàn giọng hỏi: "Còn muốn biết gì nữa?"

Tô Mạt nói: "Tôi và Tưởng Thương quen nhau bảy năm, sao không biết nhà họ Tưởng có một nhân vật như anh?"

Những ngón tay thon dài rõ khớp xương của Tần Sâm gác ngoài cửa sổ xe gạt tàn thuốc: "Vẫn luôn có."

Tô Mạt cười như không cười: "Vậy sao?"

Tần Sâm nghiêng đầu cụp mắt nhìn tàn thuốc rơi lả tả ngoài cửa sổ, thong thả nói: "Cô không biết, chỉ có thể nói là nhà họ Tưởng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chấp nhận cô."

Tô Mạt nghẹn lời, bị chọc đúng chỗ hiểm, lồng ngực vừa bí bách vừa đau.

Tần Sâm quay đầu lại nhìn cô: "Ngủ với tôi, cô không lỗ đâu."

Tô Mạt không biết người đàn ông này lấy đâu ra sự tự tin đó, cười khẩy: "Thế à?"

Tần Sâm: "Ít nhất khi Tưởng Thương kết hôn, cô có thể ngồi mâm chính với tư cách là chị dâu."

Tô Mạt: "..."

Tô Mạt nghĩ thầm: Chị dâu ngồi mâm chính cái quái gì chứ.

Vì khúc mắc này, suốt quãng đường về huyện Trường Lạc, hai người không nói với nhau câu nào.

Về đến huyện Trường Lạc, tới khu chung cư Tô Mạt ở, cô đẩy cửa xuống xe, Tần Sâm ngồi trong xe không nhúc nhích.

Hai người như có một sự ngầm hiểu nào đó, đều cần bình tĩnh lại.

Tô Mạt dẫm trên đôi giày cao gót rời đi, vòng eo thon thả đung đưa, đầu cũng không ngoảnh lại.

Tần Sâm ngồi trong xe nhìn theo, cho đến khi cô biến mất mới lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn: Hôm nay Trình Lam đi lên thành phố làm gì?

Đầu bên kia trả lời ngay lập tức: Hình như là đang bàn chuyện thu mua một trung tâm thương mại, sao thế, gặp rồi à?

Tần Sâm: Ừ.

Đối phương: Cậu mà cũng sợ bà ta à? Bà ta nhìn thấy cậu chẳng khác gì chuột thấy mèo.

Tần Sâm: Lúc bà ta nói chuyện với tôi, Tô Mạt cũng ở đó.

Đối phương: !!!

Tần Sâm: Không có gì, rồi cũng có ngày cô ấy biết thôi.

Đối phương: Tôi đặc biệt muốn biết phản ứng của Tô Mạt thế nào?

Tần Sâm: Giải thích với tôi rằng cô ấy không cố ý tiếp cận tôi, hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Đối phương: Chậc, cô nàng này thật đáng thương, đơn thuần như cô ấy sao đấu lại được lão cáo già gian quyệt như cậu.

Mặt khác, sau khi Tô Mạt về nhà, việc đầu tiên là đi đến trước tủ lạnh lấy một lon bia mở ra uống hai ngụm, sau đó tựa tấm lưng mềm mại vào cửa tủ lạnh, cầm điện thoại gọi cho Nguyễn Hủy.

Tâm sự với bạn thân, cô chỉ chọn những chuyện kích thích nhất để nói.

Đợi cô mô tả xong cảnh tượng kịch tính như phim ngày hôm nay cho Nguyễn Hủy nghe, cô nghe rõ mồn một tiếng thìa rơi "cạch" một cái bên phía Nguyễn Hủy.

"Cái gì??"

"Ý mày là, thằng cha mày đang léng phéng hiện giờ chính là anh họ của Tưởng Thương!!"

Giọng Nguyễn Hủy lớn đến mức làm tai Tô Mạt muốn ù đi.

Tô Mạt nhíu mày đưa điện thoại ra xa một chút, vẻ lười biếng quyến rũ, giọng không chút gợn sóng nói: "Sự thật đúng là như vậy đấy."

Nguyễn Hủy: "Cốt truyện này cũng quá..."

Tô Mạt dùng đầu ngón tay bóp lon bia đi về phía sofa, ngồi xếp bằng, tiếp lời cô bạn: "Drama."

Nguyễn Hủy đập bàn qua điện thoại: "Cái này sao gọi là drama được, cái này rõ ràng gọi là kích thích."

Tô Mạt: "Gu mày mặn thật đấy."

Nguyễn Hủy cười gian xảo, lại hỏi một cách bỉ ổi: "Thằng cha đó sau khi biết quan hệ của hai người thì phản ứng thế nào?"

Nhắc đến phản ứng của Tần Sâm, Tô Mạt không nhịn được mà đảo mắt: "Nghi ngờ tao cố ý tiếp cận anh ta để trả thù Tưởng Thương."

Nguyễn Hủy nghe vậy lại đập bàn: "Đừng nói là anh ta, ngay cả tao cũng nghi ngờ như vậy!!"

Tô Mạt hừ cười: "Tao là loại người đó sao?"

Tô Mạt vừa dứt lời, giọng Nguyễn Hủy bỗng trở nên mờ ám và bỉ ổi: "Mạt Mạt, mày thử nói xem sau này hai đứa mày lại 'thế này thế kia', mày nghĩ đến việc anh ta suýt chút nữa trở thành anh họ mày, về mặt sinh lý và tâm lý..."

Không đợi Nguyễn Hủy kết thúc phát ngôn đại nghịch bất đạo của mình, Tô Mạt đột ngột cúp máy.

Nguyễn Hủy nhắn tin ngay lập tức: Ngượng rồi à?

Tô Mạt: Chữ sắc đi đầu là con dao (Sắc tự đầu thượng nhất bả đao).

Nguyễn Hủy: Con dao của anh trai là bảo đao, nhát nào nhát nấy đưa mày lên đỉnh (gc).

Tô Mạt: ...

Tối hôm đó, tư tưởng của Tô Mạt thành công bị Nguyễn Hủy dẫn đi chệch hướng, cô đã mơ một giấc mơ, Tần Sâm ép cô trước cửa sổ sát đất mà đâm va kịch liệt, ngay lúc cô đang chao đảo phiêu diêu thì anh cắn vành tai cô gọi: Em dâu.

Đề xuất Huyền Huyễn: Ký Chủ, Việc Này Không Thể Làm
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện