Tô Mạt dứt lời, Tần Sâm im lặng hồi lâu.
Khóe môi cô cong lên một nụ cười giả vờ như không sao cả, ngay khi cô định nói gì đó để phá vỡ cục diện bế tắc này thì bàn tay to của Tần Sâm vươn ra, bóp lấy cánh tay cô nhấc người từ trong xe ra ngoài.
Giây tiếp theo, Tần Sâm ôm chặt cô vào lòng.
Tô Mạt mím môi.
Tần Sâm cúi đầu ghé sát tai cô nói: "Một đời một kiếp một đôi người, sẽ yêu đến ngày anh chết."
Chữ "chết" này thật nặng nề làm sao.
Người Tô Mạt không tự chủ được mà căng cứng lại.
Tần Sâm đặt nụ hôn lên thùy tai cô, rồi dời đôi môi mỏng hôn nhẹ lên má cô: "Mạt Mạt."
Giọng nói hơi vỡ vụn của Tô Mạt thoát ra từ kẽ răng: "Vâng."
Tần Sâm: "Đừng nghĩ ngợi lung tung."
Đôi môi đỏ của Tô Mạt khẽ động, định nói gì đó nhưng lại mím chặt môi.
Tần Sâm đến để đón Tô Mạt về nhà, nhưng hôm nay Tô Mạt đã hứa sẽ mời Song Kỳ và Lý An ăn tối, nên chuyến đi của hai người đã biến thành chuyến đi của bốn người.
Mấy người ăn một bữa lẩu đơn giản.
Gió lạnh thấu xương, hơi nóng nghi ngút.
Sau bữa ăn, Tô Mạt lái xe đưa hai người về trang viên Tử Kinh, lúc xuống xe, cô nhìn Lý An thêm mấy cái.
Lý An cũng nhận ra ánh mắt của cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, khóe môi Tô Mạt nhếch lên một nụ cười.
Trái ngược với sự bình thản của Tô Mạt, hơi thở của Lý An đột nhiên dồn dập.
Song Kỳ nhận ra điều gì đó, nhỏ giọng hỏi Lý An: "Cậu không sao chứ?"
Theo đà chiếc xe của Tô Mạt rời đi, Lý An khẽ thở hắt ra: "Không sao."
Song Kỳ: "À, nếu cậu thấy không khỏe thì uống chút thuốc đi, trời bây giờ đúng là lạnh thật, cậu mặc ít quá..."
Lý An: "Ừm."
Ở một diễn biến khác, Tô Mạt và Tần Sâm đang trên đường trở về.
Tần Sâm đưa cho cô một chiếc bình giữ nhiệt.
Tô Mạt hồ nghi nhìn anh.
Tần Sâm: "Canh do chị anh nấu."
Hứa Dung?
Tô Mạt nhận lấy, cười rạng rỡ như hoa: "Sao bác sĩ Hứa lại nghĩ đến việc nấu canh cho em nhỉ?"
Tần Sâm nói thật: "Không phải nghĩ đến việc nấu canh cho em đâu, là chị ấy đang học nấu canh, không nắm vững được lượng canh nên nấu hơi nhiều, anh còn bị chị ấy ép uống hết một bát đấy."
Khung cảnh bị cưỡng ép đó Tô Mạt có thể hình dung được.
Cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Bác sĩ Hứa đúng là người có cá tính thực thụ."
Tần Sâm: "Em có ấn tượng khá tốt về chị ấy."
Tô Mạt mỉm cười: "Một người chân thành và phóng khoáng như vậy, chẳng ai là không thích cả."
Tần Sâm nắm lấy tay cô siết chặt: "Ví dụ như em."
Tô Mạt chớp mắt: "Tần lão bản, anh..."
Tần Sâm sửa lại lời cô: "Chồng."
Tô Mạt: "..."
Tần Sâm nhìn cô nhướng mày.
Tô Mạt cười rạng rỡ, giọng nũng nịu đến mức có thể vắt ra nước: "Chồng ơi."
Xe về đến Thúy Trúc Hiên.
Lúc xuống xe, Tô Mạt nói với Tần Sâm: "Hôm nay Tưởng Thương có liên lạc với em."
Tần Sâm đang cởi dây an toàn trên người, nghe vậy liền nghiêng đầu nhìn sang cô.
Tô Mạt nhìn thẳng vào anh, nói chuyện không vòng vo: "Có phải anh vẫn đang điều tra Nhất Phẩm Các không?"
Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Tô Mạt tưởng như đang cười nhưng thực tế lại mang đầy áp lực.
Tần Sâm: "Phải."
Tô Mạt hỏi: "Tại sao?"
Tần Sâm không lên tiếng.
Tô Mạt nói tiếp: "Vì cảm thấy loại rác rưởi như Nhất Phẩm Các mà không trừ khử thì sau này sẽ còn hàng ngàn hàng vạn người gặp họa như Sư phụ sao?"
Tần Sâm: "Em sẽ phản đối chứ?"
Tô Mạt đột nhiên cười, rướn người tới nâng mặt Tần Sâm lên hôn một cái vào đôi môi mỏng của anh: "Chuyện 'đại nghĩa' như thế này, sao không nói với em?"
Tần Sâm rũ mắt nhìn cô, không giấu giếm nữa: "Cũng chẳng tính là đại nghĩa gì, vì chuyện này cũng liên quan đến lợi ích sát sườn của chính chúng ta, dù anh không chủ động ra tay thì sớm muộn gì họ cũng sẽ tìm rắc rối cho chúng ta thôi."
Tô Mạt cười nhẹ: "Rảnh rỗi thì cũng rảnh rỗi, vậy thì chơi một chút thôi."
Tần Sâm nhìn thẳng vào cô: "Không sợ sao?"
Tô Mạt lý thẳng khí tráng lại coi là hiển nhiên: "Chẳng phải có anh sao? Anh sẽ để em bị tổn thương à?"
Câu nói này của Tô Mạt đã chạm đúng vào tim Tần Sâm: "Tuyệt đối không."
Tô Mạt: "Vậy là được rồi."
Tô Mạt mỉm cười ngọt ngào, Tần Sâm đột nhiên hỏi: "Em không hận Sư phụ sao?"
Tần Sâm vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Tô Mạt đông cứng lại.
Cô không hề lấy lệ với Tần Sâm, mà suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói: "Em cảm ơn ơn tri ngộ và ơn nuôi dưỡng của Sư phụ, còn hận thì không hẳn, nhiều nhất là trong chuyện của mẹ em và Sư phụ, em sẽ thấy trong lòng không thoải mái..."
Con người mà, vốn dĩ là sinh vật có tình cảm phức tạp.
Mấy loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau, thực sự cũng khó nói.
Tần Sâm vươn tay ôm Tô Mạt.
Tô Mạt rúc vào lòng anh, cười nhẹ nói: "Anh nói xem, đàn ông đời này có thể yêu bao nhiêu người phụ nữ?"
Tần Sâm dùng bàn tay to xoa tóc cô: "Người khác anh không biết, còn anh thì chỉ có mình em thôi."
Tô Mạt bật cười thành tiếng.
Lời tình tứ thật êm tai.