Ánh mắt Tô Mạt long lanh đáng thương.
Cộng thêm tiếng "chồng ơi" này.
Trực tiếp làm tan chảy trái tim sắt đá của người đàn ông thẳng đuột như Tần Sâm.
"Có phải khó chịu không?"
Tô Mạt nũng nịu: "Vâng."
Tần Sâm trầm giọng: "Nước mật ong, giải rượu, uống vài ngụm đi."
Tô Mạt gật đầu, nương theo tay Tần Sâm mà uống nước.
Một ly nước uống hết một nửa, Tô Mạt dùng tay đẩy ly nước ra.
Tần Sâm nghiêng người đặt ly nước xuống, quay người định nói chuyện với Tô Mạt thì bị cô ôm chầm lấy eo.
Động tác Tần Sâm khựng lại, bàn tay to đặt ở sau eo cô siết chặt.
Tô Mạt sụt sịt mũi, hiếm khi chịu cúi đầu mềm mỏng: "Đêm qua em không cố ý đâu."
Tần Sâm vuốt ve lưng cô: "Anh biết."
Tô Mạt lại nói: "Sư phụ là yêu Sư mẫu mà."
Tần Sâm cúi đầu hôn lên trán cô: "Sao em biết?"
Tô Mạt lí nhí nói: "Em nhìn thấy cuốn nhật ký Sư phụ để lại, cất ở dưới đáy thùng trong phòng sách cũ của ông ấy."
Tần Sâm hỏi: "Trong đó Sư phụ đã bộc lộ tâm tiếng của mình à?"
Tô Mạt hít một hơi: "Vâng."
Tần Sâm hiểu ra, ôm người trong lòng chặt hơn.
Người khác không hiểu, chứ sao anh lại không hiểu được.
Từ lúc hai người quen nhau đến nay, Tô Mạt giống như một con hổ giấy vậy.
Đừng nhìn cô ỷ thế sắc đẹp mà kiêu ngạo, nhưng có lần nào cuối cùng cô không thỏa hiệp và mủi lòng đâu.
Cô làm mình làm mẩy đủ kiểu, cuối cùng cũng chỉ là cầu một sự an tâm, cầu một vị trí duy nhất trong lòng người yêu, được cưng chiều vô điều kiện và nâng niu trong lòng bàn tay.
Người ngoài có lẽ không hiểu, nhưng anh thì có thể.
Giống như Tần Lục hồi nhỏ vậy, mỗi lần hàng xóm cho kẹo, con bé đều muốn chiếm lấy hết.
Hung dữ lắm.
Một viên cũng không để lại cho Tần Sâm.
Nhưng sau đó Tần Sâm phát hiện ra, thực ra lần nào con bé cũng sẽ đưa cho anh, nhưng tiền đề là lúc bắt đầu anh không tranh giành, anh đều để lại cho con bé.
Con người mà, luôn kỳ quái đủ đường.
Có người vì cầu một tình yêu mà "ủy khuất cầu toàn", cũng có người vì cầu một tình yêu mà "làm mình làm mẩy".
Hai thái cực.
Nhưng con người là vậy.
Chẳng ai có thể nói cách làm của ai là sai.
Tô Mạt nói xong, rúc vào lòng Tần Sâm rồi ngước mắt lên, đưa tay cởi chiếc váy len của mình ra, cả người trơn láng ngồi lên người anh.
Ánh mắt anh tối sầm lại, bàn tay to đỡ lấy mông cô.
Tô Mạt nâng mặt anh lên hôn: "Chồng ơi, tân hôn yến nhĩ."
Tần Sâm: "Ban ngày tuyên dâm à?"
Tô Mạt: "Anh không thích em sao?"
Tần Sâm không đáp mà hỏi ngược lại: "Em thích không?"
Tô Mạt nói: "Nếu là anh thì em thích."
Yết hầu Tần Sâm chuyển động, nụ hôn rơi xuống.
Lúc tình dục dâng cao, Tô Mạt cắn lên vai Tần Sâm, những âm thanh vỡ vụn thoát ra từ đôi môi đỏ: "Tần Sâm, sau này em sẽ kiềm chế tính khí của mình..."
Giọng Tần Sâm khàn đục: "Không cần đâu."
Tô Mạt hừ hừ: "Sợ anh thấy phiền."
Tần Sâm: "Sẽ không. Vợ à, cứ đòi hỏi từ anh đi, đòi hỏi thật nhiều thật nhiều tình yêu, đòi hỏi thật nhiều sự đặc cách, rồi cứ kiêu ngạo phóng túng mà sống hết quãng đời còn lại..."
Tô Mạt: "..."
Lời tình tứ là chất bôi trơn cho tình dục.
Tô Mạt mấy lần bị ném lên chín tầng mây rồi lại rơi xuống, cuối cùng lả đi trong lòng Tần Sâm, để mặc anh bế đi tắm.
Chỉ là, ngày đầu tiên tân hôn đâu có dễ dàng trôi qua như vậy.
Tắm rồi lại tắm.
Mãi đến rạng sáng mới yên tĩnh lại.
Ngày hôm sau.
Tô Mạt tỉnh dậy trong lòng Tần Sâm, mở mắt ra, đôi môi đỏ cong lên, trong mắt toàn là niềm vui.
"Chào buổi sáng, chồng yêu."
Trái tim nặng trĩu của Tần Sâm khẽ động: "Chào buổi sáng."
Nói đoạn, bàn tay to của Tần Sâm vén những lọn tóc rối trên má cô ra sau tai.
Tô Mạt ôm chặt lấy anh, nghĩ đến những chuyện rắc rối trước ngày hôm qua, không nhịn được mà cong khóe môi.
Ngoài hạnh phúc ra, còn có chút may mắn nhỏ nhoi.
Đôi môi đỏ của cô mấp máy, đang định nói gì đó thì chiếc điện thoại đặt ở đầu giường đột nhiên vang lên.
Tần Sâm với lấy điện thoại nhấn nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Phạm Lương: "Kỷ Linh tự sát rồi."
Tần Sâm cau mày: "Cái gì?"
Phạm Lương: "Tự sát lúc hai giờ sáng nay, đúng là một kẻ tàn nhẫn, xé bộ đồ tù nhân thành dải rồi tự treo cổ..."
Đồ tù nhân bền thế nào ai cũng biết.
Trong tù vốn dĩ không có chỗ nào để treo cổ, tất cả những thứ đó đều nhằm ngăn chặn phạm nhân tự làm hại bản thân hoặc tự sát.
Nhưng Kỷ Linh lại làm được.
Có thể thấy, bà ta thực sự nhất quyết muốn chết.
Nói xong, Phạm Lương lại bảo: "Kỷ Linh không có người thân trực hệ, bên phía nhà tù đã liên lạc với hai người họ hàng xa của bà ta nhưng không ai chịu đến nhận hũ tro cốt, cậu xem bên phía cậu..."
Giọng Tần Sâm trầm xuống: "Tôi đi."
Phạm Lương im lặng một lát, "ừm" một tiếng, rồi chuyển chủ đề: "Vẫn chưa chúc cậu tân hôn vui vẻ."
Tần Sâm: "Cảm ơn."
Phạm Lương lại hỏi: "Đám cưới định vào khi nào?"
Tần Sâm nói: "Đang chọn ngày rồi, định xong sẽ thông báo cho mọi người, đến lúc đó nếu anh rể không bận thì có thể đến làm phù rể cho tôi."
Phạm Lương: "Chị cậu..."
Tần Sâm: "Phù dâu."