Chương 403: Anh cứ chiều cô ấy đi

Tô Mạt hỏi rất tùy ý, thực ra chẳng ôm hy vọng gì nhiều.

Mua công ty chứ có phải mua rau ngoài chợ đâu, làm sao mà dễ dàng gặp được người mua thích hợp như vậy.

Tô Mạt vừa dứt lời, Tần Sâm đã ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào cô, bàn tay to đặt lên gáy cô, yết hầu chuyển động: "Có."

Tô Mạt nghe vậy, đôi mắt lóe lên một tia sáng.

Tần Sâm: "Muốn bán Vĩnh Cao sao?"

Tô Mạt rướn người tới gần, cọ vào đôi môi mỏng của anh: "Vâng."

Tần Sâm thích nhìn cô như thế này, nũng nịu lại vô cùng ngoan ngoãn: "Bán cho lão Mục."

Tô Mạt: "Thật sao?"

Đầu ngón tay Tần Sâm nắn bóp làn da mịn màng của cô: "Đợi em tắm xong ra ngoài, anh gọi điện cho cậu ta."

Tô Mạt mắt cong cong: "Dạ."

Tô Mạt từ phòng tắm bước ra là chuyện của hai mươi phút sau.

Bôi sữa dưỡng thể mất chút thời gian.

Cô bước ra, Tần Sâm đang ngồi trên sofa.

Cô tiến tới, bàn tay to của Tần Sâm ôm lấy eo cô kéo vào lòng, gọi điện cho Mục Xuyên ngay trước mặt cô.

Tầm này đúng là lúc Mục Xuyên đang đắm chìm trong rượu chè gái gú.

Cuộc gọi được kết nối, tiếng oanh yến líu lo truyền đến trước tiên.

"Mục tổng, vừa nãy vì rót rượu cho anh mà làm bẩn hết chiếc váy mới mua của người ta rồi."

Mục Xuyên: "Mua cho em mười chiếc."

Người phụ nữ nũng nịu: "Người ta đâu có ý đó."

Mục Xuyên phong lưu trêu chọc: "Thế em muốn hay là không muốn?"

Người phụ nữ là kẻ lanh lợi, nũng nịu nói: "Đương nhiên là muốn rồi, Mục tổng cho em cái gì em cũng thích hết."

Đầu dây bên kia đang tán tỉnh nhau, Tần Sâm ở bên này theo bản năng nhìn Tô Mạt một cái.

Thấy sắc mặt cô không có gì bất thường, anh mới thở phào nhẹ nhõm trầm giọng lên tiếng: "Lão Mục."

Mục Xuyên bên kia cuối cùng cũng hoàn hồn: "Hả?"

Tần Sâm nói thẳng, không vòng vo chút nào: "Bán cho ông một công ty, ngày mai ông có thời gian thì dẫn luật sư qua chỗ tôi làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần."

Mục Xuyên đang được mỹ nhân trong lòng đút nho cho ăn.

Nghe thấy lời này, vỏ nho cũng quên nhả ra, nghẹn ngay ở cổ họng.

Anh ta ho sặc sụa mấy tiếng, suýt thì tưởng tai mình có vấn đề.

"Cái, cái gì cơ?"

Mục Xuyên thở không ra hơi, vừa ho vừa hỏi.

Tần Sâm: "Có một công ty đã niêm yết, vận hành bình thường, lợi nhuận khả quan, tôi định bán cho ông."

Mục Xuyên lần này nghe rõ rồi, xua tay đẩy cô bạn gái đang nịnh nọt ra, cười như không cười tiếp lời: "Chuyện tốt thế này mà ông lại nghĩ đến tôi sao?"

Giọng Tần Sâm trầm trầm: "Ông đang nghi ngờ tình bạn của hai chúng ta à?"

Mục Xuyên nói: "Chúng ta còn tình bạn sao? Từ khi ông có vợ, lần nào tôi chẳng đóng vai pháo hôi?"

Tần Sâm: "Ông mua hay không mua."

Mục Xuyên tự tin, sống lưng thẳng tắp: "Không mua."

Giọng Tần Sâm u ám: "Ông chắc chắn chứ?"

Mục Xuyên nói: "Chuyện này tôi có gì mà không chắc chắn? Tiền của chính tôi, tôi muốn mua cái gì, không muốn mua cái gì, chút chuyện nhỏ này tôi còn không tự quyết định được sao?"

Tần Sâm 'ừ' một tiếng, phản ứng vô cùng bình thản: "Hai hôm trước Mục gia gia có gọi điện cho tôi, nói muốn ông sớm tu tâm dưỡng tính để thành gia lập thất, ông đoán xem lão gia tử thấy ai là người phù hợp nhất?"

Mục Xuyên không cho là đúng, cười lạnh: "Ai?"

Tần Sâm thản nhiên nói: "Bối Thiến."

Mục Xuyên bên kia vừa quẹt bật lửa định châm thuốc, điếu thuốc đang ngậm ngay miệng bỗng rơi xuống: "Ai cơ?"

Tần Sâm: "Ông bị điếc à?"

Mục Xuyên: "Mẹ kiếp ông đừng có dọa tôi!!"

Tần Sâm nói: "Nếu ông không tin lời tôi thì cứ gọi điện hỏi Mục lão gia tử đi."

Giọng Tần Sâm thản nhiên, Mục Xuyên bên này một ngụm khí nghẹn ngay lồng ngực.

Anh ta đã hơn một tháng không về nhà, còn cho Mục lão gia tử vào danh sách đen, đâu có gan đi hỏi Mục lão gia tử.

Mục Xuyên quờ quạng tìm bao thuốc lần nữa, cô bạn gái bên cạnh nhanh mắt rút một điếu đưa đến miệng anh ta.

Anh ta há miệng ngậm lấy, nhíu mày cân nhắc lợi hại.

Hồi lâu sau, Mục Xuyên nghiến răng: "Ông muốn bán Vĩnh Cao đúng không? Tôi mua."

Tần Sâm: "Thực sự là tự nguyện chứ? Tôi không thích hố bạn bè đâu."

Mục Xuyên: "Tự nguyện, tôi vội vàng muốn mua đây."

Tần Sâm được hời còn khoe mẽ, vẫn dùng giọng điệu vô cùng bình thản: "Ừ, nếu ông đã muốn mua như vậy thì tôi sẽ bàn bạc với Mạt Mạt, miễn cưỡng bán cho ông."

Mục Xuyên: "..."

Vài phút sau, cúp điện thoại, cô bạn gái bên cạnh Mục Xuyên cười duyên rót rượu cho anh ta: "Mục tổng, Bối Thiến là ai vậy? Mà làm anh sợ đến thế."

Mục Xuyên gạt tàn thuốc, liếc nhìn đối phương một cái: "Đây là chuyện cô nên hỏi sao?"

Nhận ra Mục Xuyên đang không vui, đối phương run tay, cả khuôn mặt đỏ bừng.

Mục Xuyên cúi đầu dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn, ánh mắt tối sầm lại.

Bối Thiến.

Thanh mai trúc mã của anh ta.

Hiện tại là luật sư vàng có tiếng ở Dung Thành.

Cũng là người phụ nữ đã làm tình nhân trong bóng tối của anh ta suốt ba năm.

Lúc hai người chia tay đã làm ầm ĩ không mấy vui vẻ.

Không vui vẻ đến mức nào?

À, anh ta bị cô ta đánh thẳng vào bệnh viện, nằm bẹp dí tận một tháng rưỡi mới được xuất viện.

Đến tận hôm nay nghĩ lại, anh ta vẫn thấy toàn thân đau nhức.

Nghĩ đến điều gì đó, Mục Xuyên tặc lưỡi, rút điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Tần Sâm: Ông nghĩ cách bảo lão gia tử bỏ ngay cái ý định nguy hiểm đó đi.

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN