Chương 395: Phá bỏ

Nguyễn Hủy hôn rất tự nhiên, nụ cười trên mặt cũng rất tự nhiên.

Ai không biết còn tưởng cô đang tán gẫu chuyện thường ngày với Lục Thương.

Lục Thương đứng hình nhìn Nguyễn Hủy.

Đầu óc ong ong.

Nguyễn Hủy hạ gót chân đứng vững: "Lục tổng, nếu anh không còn việc gì khác thì tôi vào trong trước đây, nếu không Mạt Mạt và Ngũ ca lại nghĩ nhiều mất."

Sắc mặt Lục Thương khó coi, ngước mắt lên bắt gặp hai người trong cửa sổ sát đất đang thản nhiên xem náo nhiệt.

Lục Thương: "Cô đoán xem họ thấy cô hôn tôi thì có nghĩ nhiều không."

Nguyễn Hủy vẻ mặt chẳng hề quan tâm: "Chắc là không đâu."

Nói xong, Nguyễn Hủy cười khẽ: "Dù sao chuyện Lục tổng không có hứng thú với tôi thì ai cũng biết rồi."

Lục Thương: "..."

Nguyễn Hủy dứt lời, xoay người đi vào phòng khách.

Lục Thương đứng chôn chân tại chỗ, cho đến khi Tần Sâm ra đưa cho anh một điếu thuốc, anh mới siết chặt nắm đấm lên tiếng lần nữa: "Đại sư huynh."

Lục Thương lúc này mang một gương mặt khá nghiêm túc, nhưng vừa mở miệng, trong giọng nói toàn là sự uất ức.

Tần Sâm cúi đầu nhìn anh, không nói gì, từ trong túi móc ra chiếc bật lửa "tách" một tiếng châm lửa đưa đến trước mặt anh.

Lục Thương thuận thế ngậm điếu thuốc vừa nhận lấy, đầu thấp xuống một chút, ghé sát vào ngọn lửa.

Khi điếu thuốc được châm lên, Lục Thương tiếp tục lầm bầm: "Đại sư huynh, em bị khinh bạc rồi."

Ngón tay thon dài đẹp đẽ của Tần Sâm gạt tàn thuốc: "Đừng nói nữa."

Lục Thương ngơ ngác nhìn anh, không hiểu ý: "Hả?"

Tần Sâm: "Anh sợ bị lây cái EQ của chú."

Lục Thương: "..."

Nửa tiếng trước bữa tối, Chử Hành chở Song Kỳ và Lý An đến muộn.

Ba người vừa vào cửa, Song Kỳ và Lý An lao thẳng đến chỗ Tô Mạt, còn Chử Hành thì vào thư phòng tìm Tần Sâm và Lục Thương.

Song Kỳ vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng thất tình dù chưa kịp yêu, cô đi tới ngồi xuống cạnh Tô Mạt, héo rũ như cà tím bị sương muối.

Tô Mạt trêu chọc: "Vẫn còn buồn à?"

Song Kỳ cứng miệng: "Hết buồn rồi."

Tô Mạt nhướng mày: "Thật không?"

Song Kỳ bĩu môi: "Đợi đến khi nguy hiểm bên phía chị được giải trừ, em sẽ cùng Lý An dọn về, lúc đó..."

Khuất mắt cho nhẹ lòng.

Tô Mạt biết Song Kỳ đang nghĩ gì, bèn giúp một tay: "Tam sư huynh của chị thật ra con người cũng khá tốt."

Song Kỳ: "Biết người biết mặt không biết lòng."

Rõ ràng có người mình thích rồi mà sự quan tâm của cô anh vẫn không từ chối.

Đồ tồi.

Còn tồi hơn cả Tần Sâm.

Tần Sâm hồi đó ít ra còn trực tiếp từ chối cô.

Là cô dũng cảm tiến tới, bám riết không buông.

Nghĩ đến Tần Sâm, Song Kỳ lại nghĩ đến con đường tình duyên trắc trở của mình, vai sụp xuống, cả người cuộn tròn lại trên sofa.

Ở phía bên kia, Chử Hành bước vào thư phòng.

Anh vừa vào cửa đã bị mùi thuốc lá trong phòng làm cho nhíu mày ho khẽ hai tiếng.

Anh nhìn vào trong, lập tức thấy Lục Thương đang ngồi ủ rũ hút thuốc trước sofa.

Chử Hành: "Chú định tự thiêu đấy à?"

Lục Thương ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm: "Tam sư huynh."

Chử Hành: "Phá sản rồi à?"

Lục Thương giọng khàn đặc: "Không phải."

Chử Hành tò mò: "Thế thì là gì?"

Tần Sâm đang đứng bên cửa sổ hít thở không khí trong lành tiếp lời: "Suýt thì phá thân."

Chử Hành: "..."

Chử Hành liếc nhìn Lục Thương.

Thần sắc Lục Thương căng thẳng, nhưng sự uất ức trong đáy mắt đã chứng minh lời Tần Sâm nói là thật.

Chử Hành bước vào trong, đi thẳng đến trước mặt Tần Sâm, tung ra câu hỏi chí mạng: "Ai mà không có mắt thế?"

Tần Sâm cười khẽ: "Nguyễn Hủy."

Nguyễn Hủy?

Chử Hành khẽ nhướng mày.

Đều là người trong giới, tay nghề của Nguyễn Hủy cũng được coi là khá, cộng thêm cô còn là bạn thân của Tô Mạt nên Chử Hành có ấn tượng.

Tuy nhiên nhắc đến cái tên này, đi kèm theo đó còn có một ấn tượng khác.

Nghe nói, cô nàng này chơi rất bạo.

Chử Hành: "Nguyễn Hủy ăn sơn hào hải vị quen rồi, muốn đổi món rau xanh thanh đạm à?"

Trước đây anh cũng từng nghe nói Nguyễn Hủy rầm rộ theo đuổi Lục Thương.

Chỉ là anh chỉ coi đó là một trò đùa.

Không ngờ...

Chử Hành dứt lời, chưa đợi Tần Sâm đáp lại, Lục Thương ngồi trên sofa đã sốt sắng trước: "Anh bảo ai là rau xanh thanh đạm hả?"

Chử Hành nghiêm túc mà đầy ẩn ý nói: "Chú có vấn đề về nhận thức bản thân à? Nghĩ mình là sơn hào hải vị chắc?"

Lục Thương: "..."

Lục Thương cứng họng, đang định phản bác thì cửa phòng bị gõ từ bên ngoài, giọng nói lười nhác của Tô Mạt vang lên ngoài cửa: "Tần Sâm, Lão gia tử họ Tưởng tới rồi..."

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN