Khi đôi môi đỏ mọng của Nguyễn Hủy áp xuống, đầu óc Lục Thương như đình trệ mất vài giây.Anh cảm thấy não mình không còn tỉnh táo nữa.Theo sự thăm dò của chiếc lưỡi mềm mại từ Nguyễn Hủy, cả người anh tê dại.Cái kiểu tê dại đó không phải là mất cảm giác, mà là sự râm ran kích thích.Nó truyền thẳng từ đỉnh đầu xuống tận xương cụt.Thấy anh không có phản ứng gì, Nguyễn Hủy càng...
Đề xuất Cổ Đại:
Miêu cương cổ đồng