Chương 386: Thề đi thích anh ấy

Tin nhắn gửi đi, Lý Áo bên kia không trả lời ngay.

Đợi đến khi xe của Tần Sâm về đến Thúy Trúc Hiên, Lý Áo bên đó mới trả lời tin nhắn: Buổi tối có hẹn tiệc rượu với tôi.

Tần Sâm: Cẩn thận ứng phó.

Lý Áo: Phía Lục Thương có tình hình gì không? Diệp Nhiễm vẫn chưa có tin tức à?

Tần Sâm: Tin tức thì có rồi, nhưng đưa về hơi tốn sức một chút.

Lý Áo: Lề mề.

Tần Sâm: Một người sống sờ sờ có thần trí tỉnh táo, cũng không thể đánh ngất rồi trói mang về được.

Lý Áo: Nếu cô ta thần trí không tỉnh táo thì sao?

Tần Sâm: Tôi là công dân tốt tuân thủ pháp luật.

Lý Áo: Ừ, tôi tin.

Tần Sâm: ?

Lý Áo: .

Gửi tin nhắn xong, Tần Sâm đẩy cửa xuống xe.

Anh vừa xuống xe đi được hai bước thì nhìn thấy Tô Mạt đang ngồi trên ghế bập bênh thong thả uống trà trêu mèo.

Chỉ thấy đôi chân thon dài săn chắc của Tô Mạt bắt chéo, cả người lười biếng, đầu ngón tay thanh mảnh buông thõng tự nhiên, con mèo nhỏ nhảy nhót cắn vào đầu ngón tay cô.

Cô trêu đùa nó, mỗi lần nó sắp cắn trúng liền nhấc đầu ngón tay lên.

Con mèo nhỏ tức tối, nhe răng trợn mắt.

Tần Sâm đứng cách đó không xa nhìn một lúc, rồi sải bước đi tới phía sau cô.

Tô Mạt nhận ra phía sau có người, khẽ ngẩng đầu lên.

Tần Sâm thuận thế cúi người, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Nhìn rõ người tới, Tô Mạt nheo mắt lại.

Nụ hôn này triền miên sâu đậm.

Nụ hôn kết thúc, Tần Sâm đi tới bên cạnh cô ngồi xổm xuống, nắm lấy tay cô đi trêu con mèo nhỏ có vằn hoa đó.

"Con mèo nhỏ từ đâu ra vậy?"

Tô Mạt thản nhiên nói: "Em mua đấy."

Tần Sâm: "Em ra ngoài à?"

Tô Mạt: "Chuyển phát nhanh."

Tần Sâm dùng bàn tay to vuốt ve đầu con mèo nhỏ một cái.

Con mèo nhỏ dùng vuốt cào anh.

Tần Sâm không né không tránh, để mặc nó nô đùa: "Tự em chọn à?"

Tô Mạt trả lời: "Đúng vậy, ông chủ thêm WeChat của em, gửi cho em mấy cái video mấy con mèo đang bán."

Nói xong, Tô Mạt ghé sát mặt Tần Sâm một chút: "Nó xấu nhất."

Tần Sâm nhướng mày.

Tô Mạt hoàn toàn không biết khiêm tốn là gì mà dựa người ra sau, lười biếng quyến rũ nói: "Em đã đủ xinh đẹp rồi, em muốn trong cuộc sống tăng thêm chút gì đó trái ngược với em."

Tần Sâm: "Cho nên em chọn nó?"

Tô Mạt hỏi: "Nó có phải rất xấu không?"

Tần Sâm cúi đầu nhìn con mèo nhỏ đang vừa cắn vừa cào ngón tay mình.

Vằn đen trắng, thực ra không tính là xấu.

Nhưng cũng tuyệt đối không thể gọi là đẹp.

Đặc biệt là cái thân hình này của nó, có thể dùng bốn chữ để hình dung: gầy trơ cả xương.

Tần Sâm: "Bây giờ mèo cũng chủ trương lấy gầy làm đẹp sao?"

Tô Mạt mím môi cười: "Ông chủ nói tính tình nó kỳ quặc, không chịu ăn uống tử tế."

Đôi môi mỏng của Tần Sâm nhếch lên cười, lúc đứng dậy một tay bế Tô Mạt lên, một tay xách con mèo nhỏ đang gặm ngón tay mình, sải bước quay về nhà chính.

Tô Mạt tự nhiên quàng cổ anh: "Chúng ta đặt tên cho nó đi."

Tần Sâm: "Em đặt đi."

Tô Mạt: "Tần... Mạt."

Tần Sâm cúi đầu nhìn cô: "Giống cái à?"

Tô Mạt lắc đầu, đáy mắt đầy vẻ ranh mãnh: "Mèo đực mà."

Tần Sâm: "..."

Vài giây sau, Tần Sâm trầm giọng đáp: "Được."

Anh vừa dứt lời, con mèo nhỏ nằm trong tay phải anh như thể hiểu được tiếng người, ra sức vùng vẫy, phát ra tiếng kêu mèo mèo thảm thiết.

Tô Mạt ôm chặt cổ Tần Sâm, vùi mặt vào ngực anh, nói dối không chớp mắt: "Anh xem, nó cũng rất thích cái tên này."

Tần Sâm đáp lại: "Phải, nó rất thích."

Tiếng kêu thảm thiết của Tần Mạt xé lòng: Mèo mèo mèo mèo mèo.

Buổi tối, Tô Mạt trước khi đi ngủ mới biết tin Tần Sâm rút khỏi chương trình thực tế.

Lúc đó, cô đang tựa vào đầu giường uống nước cam.

"Sao đang yên đang lành lại rút khỏi chương trình thực tế?"

Tần Sâm sắc mặt không đổi nói: "Việc muốn làm đều đã làm xong, lời cần nói cũng đã nói rồi, có ở lại tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Tô Mạt một tay bưng ly nước trái cây, một tay cầm điện thoại tra cứu buổi phát trực tiếp hôm nay.

Xem xong, Tô Mạt hiểu rõ trong lòng: "Quả thực là lời cần nói đều đã nói rồi."

Mục đích Tần Sâm tham gia chương trình này chẳng qua là muốn bày tỏ thái độ rằng nhánh của họ tuyệt đối sẽ không tán thành việc sản xuất hàng loạt bằng máy móc.

Nhưng mà...

Tô Mạt hỏi: "Cái gì gọi là việc muốn làm đều đã làm xong?"

Tần Sâm quay đầu lại: "Anh đã tuyên bố em là vị hôn thê của anh."

Tô Mạt nghe vậy khẽ nhướng đuôi mắt.

Giây tiếp theo, Tô Mạt đặt ly nước trái cây xuống đi tới trước, đôi chân dài thẳng tắp bước một cái, ngồi cưỡi lên đùi Tần Sâm.

Hai người ngồi đối diện nhau, Tô Mạt hai tay chống lên vai anh.

Bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt chủ động hôn Tần Sâm.

"Tần Sâm, em thích anh."

Yết hầu Tần Sâm lăn động: "Em thề đi."

Tô Mạt khẽ mơn trớn anh, để đêm tĩnh lặng này thêm nồng nàn hơi ấm: "Tần Sâm, em thề, em thích anh."

Đề xuất Hiện Đại: Dã Thảo Vị Hoàn Thành
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN