Tô Mạt vừa dứt lời, Tần Sâm hạ mắt nhìn cô không chớp mắt.
Tô Mạt đôi môi đỏ mọng nở nụ cười, kiễng chân kéo cổ áo anh, đợi anh cúi đầu, cô mơn trớn đôi môi mỏng của anh và nói: "Có phải anh sợ tôi tính sổ nợ cũ với anh không."
Ánh mắt Tần Sâm tối sầm lại: "Rõ ràng vậy sao?"
Tô Mạt cười như không cười: "Lý Áo mách lẻo với anh rồi chứ gì?"
Tần Sâm: "Có thể nói dối không?"
Trong đôi mắt nước của Tô Mạt ý cười sâu thêm: "Anh nói đi."
Tần Sâm: "Không có."
Tô Mạt cười híp mí: "Ồ."
Dứt lời, Tô Mạt tiến tới hôn lên môi Tần Sâm.
Tần Sâm cúi đầu để mặc cô chiếm hữu.
Tình đến nồng nàn, đầu ngón tay Tô Mạt quàng sau gáy anh bắt đầu làm loạn, luồn vào cổ áo anh, xuôi theo khối cơ bắp săn chắc của anh đi thẳng xuống dưới.
Thấy ngón tay mềm mại của Tô Mạt sắp chiếm lĩnh cao điểm, Tần Sâm bỗng thở gấp, bàn tay to nắm chặt lấy cổ tay cô.
Tô Mạt ngước mắt nhìn anh, đã động tình, đuôi mắt ửng hồng.
Giọng Tần Sâm khàn đục: "Em vẫn chưa hoàn toàn hồi phục."
Tô Mạt thở ra hơi thở như lan: "Em giúp anh."
Tần Sâm: "Em..."
Tô Mạt: "Suỵt."
Tô Mạt không phải là phái kỹ thuật.
Khổ nỗi Tần Sâm lại cứ mê mẩn cái chiêu này của cô.
Mười mấy phút sau, Tô Mạt tay mềm chân bủn rủn.
Tần Sâm ôm eo cô lùi lại, ép người vào tường, hạ mắt xuống, tay vươn ra, giật tung đai lưng áo choàng tắm.
Không đợi Tô Mạt kịp phản ứng, anh cúi người cúi đầu một lần nữa hôn lên môi cô, nắm lấy tay cô.
Sau chuyện đó, Tô Mạt bị hôn đến sưng cả môi.
Tần Sâm tựa trán vào trán cô cười.
Cô lườm anh.
"Không đứng đắn."
Tần Sâm: "Ừ."
Tô Mạt đẩy anh: "Tránh ra, em đi rửa tay."
Giọng Tần Sâm trầm thấp chứa ý cười: "Anh rửa cho."
Một lát sau, hai người quay lại phòng vệ sinh của phòng ngủ chính, Tần Sâm điều chỉnh nhiệt độ nước, nắm lấy tay Tô Mạt rửa tay cho cô.
Anh rửa rất tỉ mỉ và cẩn thận từng chút một.
Như thể đang nâng niu một món bảo vật.
Nhìn dáng vẻ của anh, eo thon của Tô Mạt tựa vào bồn rửa tay, lười biếng quyến rũ nói: "Còn nhớ lần đầu tiên của chúng ta ở phòng vệ sinh nhà bà ngoại em không?"
Tần Sâm trầm giọng tiếp lời: "Nhớ."
Tô Mạt: "Lúc đó em đã nói gì, còn nhớ không?"
Tần Sâm thừa nhận: "Em nói em thích người đàn ông thuận theo em, em bảo đi hướng đông, anh ta tuyệt đối không đi hướng tây, em bảo quỳ, anh ta tuyệt đối không đứng."
Tô Mạt: "Chà, nhớ rõ thế cơ à."
Nước ấm xả trôi bọt xà phòng trên tay.
Tần Sâm vươn tay lấy chiếc khăn bên cạnh bao bọc lấy tay cô.
Cẩn thận lau khô những vệt nước trên tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô nói: "Chỉ cần là những gì em từng nói, anh đều nhớ rõ."
Nói xong, lại bồi thêm một câu: "Trừ việc em nói muốn đá anh."
Tô Mạt: "..."
Đúng là chuyện không nên nhắc lại cứ nhắc.
Tối hôm đó, cả hai đều ngủ ở phòng ngủ chính.
Trước khi đi ngủ, Tần Sâm đã dọn hết đồ đạc để ở phòng ngủ phụ quay về.
Tô Mạt nhìn, có một khoảnh khắc ngẩn ngơ, hai người như thể một cặp vợ chồng già vừa kết thúc chiến tranh lạnh, người chồng dọn về phòng ngủ.
Đợi đến khi Tần Sâm sắp xếp xong mọi thứ rồi lên giường, Tô Mạt lập tức sà vào lòng anh.
Tần Sâm ôm chặt lấy người, cằm tựa lên vai cô, nhìn cô chơi game.
Tô Mạt nói: "Hôm nay vợ của Tiền Trung Văn đến tìm em, đưa cho em một số thứ có thể lật đổ Tiền Trung Văn."
Tần Sâm không hề ngạc nhiên: "Bà ta đưa ra yêu cầu gì?"
Tô Mạt nói: "Bảo em sau khi Tiền Trung Văn vào tù phải nhanh chóng tống khứ công ty của ông ta đi."
Tần Sâm nhìn vào màn hình điện thoại của Tô Mạt, nhìn không mấy hiểu: "Bà ta rất thông minh, muốn đổi ra tiền mặt rồi rời khỏi Dung Thành."
Tô Mạt "ừ" một tiếng.
Chơi xong một ván, Tô Mạt quay đầu nhìn sang Tần Sâm hỏi: "Anh biết không? Tiền Khải không phải do Tiền phu nhân sinh ra đâu."
Tần Sâm nhướng mày, điểm này anh thực sự không rõ lắm.
Tô Mạt đặt điện thoại xuống, rúc vào lòng Tần Sâm, khá là cảm thán nói: "Anh xem, em đã nói gì nào, thế gian đều khổ, con người sống một đời, không phải chịu cái khổ này thì cũng là chịu cái khổ kia."
Tần Sâm xoa xoa đầu cô: "Sau này có anh ở đây, em sẽ không phải chịu khổ nữa."
Tô Mạt dùng đầu ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực Tần Sâm: "Tần Sâm, anh nói lời tình tứ giỏi như vậy, phần cứng phần mềm lại đều là hàng cực phẩm, tại sao ba mươi mấy tuổi đầu rồi mà không có bạn gái?"
Tần Sâm khàn giọng: "Anh đang đợi em."
Tô Mạt "chậc" một tiếng, ngẩng đầu nhìn anh, tưởng anh đang nói lời đường mật, trêu chọc nói: "Vậy thì chúc mừng anh, đợi được rồi."
Tần Sâm: "Ừ, anh thấy rất may mắn."
Đêm nay, Tô Mạt ngủ rất ngon giấc.
Sáng sớm hôm sau, cô còn đang ngủ mơ màng thì nghe thấy trong phòng khách vang lên tiếng nói chuyện của không ít người.
Cô nhíu mày mở mắt, mang theo cơn cáu kỉnh khi ngủ dậy mở cửa.
Cửa phòng vừa mới mở ra, hơn mười đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cô.
Tô Mạt theo bản năng nhíu mày.
Giây tiếp theo, Tần Sâm đang ngồi giữa sofa đứng dậy, thong thả bước tới, ôm lấy vai cô giới thiệu: "Vị hôn thê của tôi, Tô Mạt."