Chương 370: Cắt đứt tơ tưởng

Tô Niệm lệ nhòa, làm bộ như thể trong chuyện này, cô ta mới là người phải chịu mọi uất ức.

Theo lời cô ta xen vào, sắc mặt Trần Chí Thành cũng trở nên khó coi.

Nói thật lòng, ông ta cảm thấy Tần Sâm có chút chuyện bé xé ra to.

Thực sự không đến mức đó.

Chẳng qua chỉ là một màn sao tác thôi mà.

Bây giờ chương trình giải trí nào mà chẳng có sao tác.

Trước đây có một chương trình giải trí, vì để lấy lưu lượng, vì hiệu ứng màn ảnh, còn ép một cặp vợ chồng đã kết hôn phải giả ly hôn nữa kìa.

Cái trò này của bọn họ, so với mấy chương trình giải trí bây giờ, đã coi như là có lương tâm, có giới hạn lắm rồi.

Bầu không khí trong văn phòng theo lời nói này của Tô Niệm rơi vào thế bế tắc.

Phó đạo diễn đứng bên cạnh là một kẻ tinh ranh, nhận ra bầu không khí không ổn, liền cười nịnh nọt lên tiếng: "Anh Sâm, anh xem, Tô Niệm con bé này chính là ngưỡng mộ anh thôi, hay là thế này, để con bé xin lỗi anh một tiếng..."

Phó đạo diễn nói được nửa chừng, Tần Sâm lạnh lùng ngắt lời: "Các người đều cảm thấy đây là chuyện nhỏ sao?"

Phó đạo diễn cười khan hai tiếng: "Hì hì."

Tần Sâm: "Tôi hiện tại đã có bạn gái, đang chuẩn bị kết hôn."

Phó đạo diễn hiểu ngay lập tức, thuận theo lời anh nói: "Thế này đi, tan làm hôm nay tôi sẽ đích thân đến xin lỗi chị dâu, giải thích rõ tình hình..."

Tần Sâm không thèm để ý đến ông ta, tiếp tục nói: "Giới phóng viên giải trí bây giờ, chỉ một chút manh mối thôi là bọn chúng có thể bới móc ra đủ thứ chuyện, nếu bọn chúng bới ra được việc tôi vốn dĩ đã có vị hôn thê, các người có từng nghĩ bọn chúng sẽ viết như thế nào không?"

Phó đạo diễn: "..."

Phó đạo diễn nhìn sang Trần Chí Thành.

Trần Chí Thành cười như không cười: "Anh Sâm, tôi thấy chuyện này anh hơi lo xa quá..."

Tần Sâm: "Là tôi lo xa? Hay là các người vì muốn thu hút sự chú ý mà đang làm chuyện mạo hiểm? Danh tiếng của tôi trong giới này bao nhiêu năm qua thế nào, các người chắc hẳn đều biết rõ, tôi tham gia chương trình này của các người được bao nhiêu tiền? Có đáng để tôi tự hủy hoại danh tiếng của mình không? Huống hồ, tôi theo đuổi được bạn gái mình không hề dễ dàng, vì tạo chiêu trò cho chương trình của các người mà làm cô ấy không vui, tôi thấy không đáng."

Những lời còn lại của Trần Chí Thành nghẹn lại.

Tần Sâm lại nói: "Những lời thừa thãi, tôi không muốn nói thêm nữa."

Nhìn thấy Tần Sâm đã quyết tâm, Trần Chí Thành hít sâu một hơi, trên mặt cố nặn ra một nụ cười: "Anh Sâm, thế này đi, chúng ta đính chính lại chuyện này một chút, rồi để Tô Niệm xin lỗi chị dâu..."

Tần Sâm không nói lời nào.

Trần Chí Thành: "Anh Sâm, nể mặt Lý lão..."

Tần Sâm: "Tôi lùi một bước, để cô ta rút khỏi chương trình này."

Trần Chí Thành sững người.

Tô Niệm là người do phía nhà đầu tư nhét vào.

Hơn nữa lúc nhét vào cũng nói rất rõ ràng, không yêu cầu thao túng ngầm, chỉ cầu được lộ mặt trong chương trình này, sẵn tiện học hỏi thêm chút thứ...

Nói thật lòng, yêu cầu này không quá đáng.

Nhưng bây giờ...

Tần Sâm dứt lời, thấy Trần Chí Thành vẻ mặt khó xử, thân hình tựa vào ghế sofa, những ngón tay rõ khớp xương gõ nhẹ lên tay vịn vài cái: "Khó xử sao?"

Trần Chí Thành: "Anh Sâm, chuyện này..."

Tần Sâm: "Cô ta rút lui, hoặc là tôi rút lui, ông chọn một cái đi."

Trần Chí Thành: "..."

Cục diện lại rơi vào thế bế tắc lần nữa, hơn nữa còn là kiểu không có lời giải.

Trần Chí Thành nhất thời không quyết định được, cười với Tần Sâm: "Anh Sâm, thế này đi, anh đợi tôi vài phút, tôi đi bàn bạc một chút..."

Tần Sâm trầm giọng đáp: "Được."

Vài phút sau, Trần Chí Thành quay lại văn phòng của mình gọi điện cho nhà sản xuất.

Điện thoại kết nối, ông ta sầu đến mức gãi đầu bứt tai: "Tôi đã nói rồi, tìm chiêu trò trên người Tần Sâm là không khả thi, anh cứ nhất định không nghe, bây giờ cậu ta yêu cầu thanh lý hợp đồng..."

Trần Chí Thành thuật lại đại khái chuyện vừa xảy ra cho người ở đầu dây bên kia nghe.

Đối phương nghe xong, rơi vào im lặng.

Trần Chí Thành: "Bây giờ phải làm sao?"

Đối phương: "Không có dư địa để hòa hoãn sao?"

Trần Chí Thành tức không chịu nổi, trút hết cơn giận mà mình vừa phải chịu ra: "Nếu có dư địa để hòa hoãn thì anh nghĩ tôi có gọi điện cho anh không?"

Đối phương: "Vậy thì... bỏ Tô Niệm đi."

Trần Chí Thành: "Thế còn phía nhà đầu tư?"

Đối phương: "Nhà đầu tư thì có thể tìm người khác, chương trình này chắc chắn không thể thiếu Tần Sâm được."

Trần Chí Thành: "Được."

Cúp máy, Trần Chí Thành quay lại văn phòng phó đạo diễn nói kết quả bàn bạc.

Tần Sâm không nói gì, Tô Niệm đỏ hoe mắt nhìn anh: "Anh Sâm, anh cứ nhất định phải coi thường em như vậy sao, cứ nhất định phải ép em rời khỏi chương trình, em chỉ là thích anh thôi mà, em đã phạm lỗi gì chứ."

Thần sắc Tần Sâm lạnh lùng, không tiếp lời cô ta, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Thấy anh định rời đi, Tô Niệm đột nhiên lên tiếng: "Tô Mạt có bệnh, cô ta đã nói với anh chưa?"

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN