Tốc độ thay đổi sắc mặt của Tô Mạt nhanh đến mức khiến Tiết Trì phải sững sờ.
Đợi đến khi anh ta phản ứng lại, liền ho nhẹ hai tiếng tiếp lời: "Anh, anh Sâm tham gia chương trình giải trí đó, hôm nay bắt đầu ghi hình."
Tô Mạt nói: "Chương trình đó chẳng phải nên bắt đầu từ sớm rồi sao?"
Tiết Trì đưa tay gãi gãi sau đầu: "Không, không biết vì nguyên nhân gì mà bị lùi lại."
Nói xong, Tiết Trì nhìn chằm chằm Tô Mạt một lúc.
Anh ta vốn dĩ tưởng cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Sau đó mới phát hiện, cô nàng này đơn giản là diễn xuất quá giỏi.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, Tô Mạt khóc như hoa lê gặp mưa, Tiết Trì còn thấy thắt lòng một cái theo.
Bây giờ xem ra, sự thắt lòng của anh ta hoàn toàn dư thừa.
Tiết Trì không thân thiết gì với Tô Mạt.
Đứng trong phòng bệnh một lát, anh ta ngượng ngùng lên tiếng: "Chị dâu, nếu không có việc gì nữa thì em xin phép ra ngoài trước."
Tô Mạt đang ở trạng thái xuất thần: "Ừm."
Tiết Trì lại bổ sung thêm một câu: "Em ở ngay ngoài cửa, có việc gì chị cứ gọi em bất cứ lúc nào."
Tô Mạt: "Được."
Thấy Tô Mạt tâm hồn treo ngược cành cây, Tiết Trì cúi đầu rảo bước rời đi.
Đợi đến khi trong phòng bệnh chỉ còn lại Tô Mạt, cô dùng đầu lưỡi đẩy đẩy răng cửa.
Kỷ Linh vừa rồi coi như đã lật mặt với cô rồi nhỉ?
Cho đến giờ cô vẫn không hiểu nổi, Kỷ Linh chán ghét cô đến vậy rốt cuộc là vì cái gì?
Còn nữa, chẳng phải bà ta luôn thể hiện là rất yêu Triệu Cuống sao?
Tại sao lại giết ông ấy?
Giết Triệu Cuống là do chính tay bà ta làm? Hay là... bà ta là đồng phạm gián tiếp.
Tô Mạt ở đây từ từ xâu chuỗi lại tiền căn hậu quả của sự việc, phía Tần Sâm, chương trình giải trí bắt đầu ghi hình, anh vừa mới lên sân khấu, người dẫn chương trình đã liên tiếp hỏi vài câu hỏi hóc búa.
"Anh Sâm, anh cảm thấy trong giới đồ sơn mài này, đồ sơn mài ở đâu là nổi tiếng nhất?"
Tần Sâm mặt không đổi sắc: "Mỗi nơi một vẻ."
Người dẫn chương trình rõ ràng không có ý định buông tha cho anh, tiếp tục nói: "Vậy còn về mảng Thôi Quang Tất Khí thì sao? Anh thấy trong số tất cả các đại sư phó, sư phó ở đâu có tay nghề cao nhất?"
Tần Sâm: "Sư phụ tôi."
Người dẫn chương trình không ngờ anh sẽ trả lời như vậy, ngẩn ra một lát, ngay sau đó khóe môi hiện lên một nụ cười nói: "Quả thực, bản lĩnh của sư phó Triệu Cuống là điều mà mọi người đều biết rõ."
Năng lực của Triệu Cuống trong giới này là điều ai ai cũng biết và công nhận.
Người dẫn chương trình ngay từ lúc bắt đầu nhận chương trình này đã thực hiện điều tra.
Cô có tìm hiểu về việc Triệu Cuống năm xưa vì từ chối vốn đầu tư nước ngoài mà thà đóng cửa tiệm.
Trong lòng cô là sự kính trọng.
Cho nên sau khi nhắc đến Triệu Cuống, người dẫn chương trình không nói thêm gì nữa, chuyển chủ đề, đơn giản hóa các câu hỏi tiếp theo, chuyển sang hỏi về chuyện tình cảm cá nhân của Tần Sâm.
"Anh Sâm, xin hỏi hiện tại anh đang độc thân phải không?"
Tần Sâm trầm giọng tiếp lời: "Đã có bạn gái."
Người dẫn chương trình giả vờ tò mò: "Bạn gái của anh là?"
Tần Sâm nói: "Người trong giới."
Tần Sâm trả lời mập mờ, người dẫn chương trình cũng nhận ra anh không muốn nói rõ, mỉm cười: "Tôi vẫn rất tò mò đấy, tôi nghĩ chắc chắn có rất nhiều khán giả cũng rất tò mò, một người lạnh lùng như anh Sâm sẽ tìm một người bạn gái như thế nào, thế này đi, chúng ta để lại chút bí ẩn, từ từ hé lộ đáp án..."
Sau khi phỏng vấn Tần Sâm xong, người dẫn chương trình lại đi phỏng vấn mấy vị giám khảo khác.
Tiếp theo sau đó là phỏng vấn mấy gương mặt mới tham gia thi đấu đồ sơn mài.
Tập đầu tiên ghi hình, sự bí ẩn được giữ kín kẽ, lúc sau khi tung ra các đoạn phim hậu trường, điểm nhấn đầu tiên là Tần Sâm nói anh có một người bạn gái trong giới, điểm thứ hai là một nữ tân binh ngành sơn mài nói cô có một người bạn trai là đại lão trong giới...
Trước sau như vậy, khiến người ta không khỏi liên tưởng...
Đoạn cắt ghép này được tung ra vào đêm Tần Sâm rời khỏi trường quay.
Lúc đó, Tần Sâm đang ở phòng bệnh lau người cho Tô Mạt.
Tô Mạt đầy vẻ ngượng ngùng, cảm nhận bàn tay của Tần Sâm như có ma lực lướt qua từng vùng da thịt mịn màng trên cơ thể, má đỏ ửng, hơi thở có chút không ổn định...
"Vẫn chưa lau xong sao?"
Tần Sâm: "Lau không sạch thì lau hay không lau có gì khác nhau đâu."
Tô Mạt bĩu môi: "Vậy anh đừng có sờ loạn."
Giọng Tần Sâm trầm thấp: "Anh không có."
Tô Mạt khẽ nhướng đuôi mắt trêu chọc nhìn anh: "Bây giờ tay anh đang đặt ở đâu thế?"
Lúc này chiếc khăn trong tay Tần Sâm vừa vặn lướt qua xương quai xanh của cô, đi thẳng xuống dưới, dừng lại trên đỉnh núi...
Đối mặt với ánh mắt khiêu khích của Tô Mạt, yết hầu Tần Sâm chuyển động, ánh mắt sâu thẳm.
Tô Mạt đôi môi đỏ mỉm cười: "Tần lão bản, anh đang nghĩ gì thế?"
Bàn tay cầm khăn của Tần Sâm siết chặt: "Không có gì cả."
Trong mắt Tô Mạt đầy vẻ giễu cợt: "Thật sao?"
Tần Sâm: "Vậy em nói xem anh đang nghĩ gì?"
Tô Mạt hơi ngẩng đầu, nhếch đôi môi đỏ, vừa quyến rũ vừa nũng nịu thở ra hơi thở như lan nói: "Đang, nghĩ, về, em."
Tần Sâm: "..."
Tô Mạt quyến rũ mà biết rõ mình quyến rũ.
Dáng vẻ làm bộ làm tịch, là cố ý.
Nhưng cái sự làm bộ này không những không khiến người ta phản cảm, ngược lại còn "làm mình làm mẩy" đúng vào tâm can người ta.
Nhìn Tô Mạt như vậy, Tần Sâm trầm giọng lên tiếng: "Mạt Mạt."
Tô Mạt nói: "Tần Sâm, em thích anh quá đi mất."