Chương 360: Trong cái rủi có cái may

Tô Mạt vừa dứt lời, trong phòng bệnh rơi vào một sự im lặng thật dài.

Không biết qua bao lâu, Tần Sâm chống người dậy hôn lên môi cô.

Một cái, hai cái, ba cái, cho đến khi nụ hôn này sâu thêm, hai người không tiếng động quấn quýt, hơi thở không ổn định.

Thân thể Tô Mạt không cử động được.

Cũng chỉ còn lại cái miệng này thôi.

Cô bị hôn đến mức mềm nhũn cả người.

Có một khoảnh khắc cảm thấy rất may mắn.

Cũng may, miệng cô vẫn còn tốt.

Nụ hôn kết thúc, vùng da thịt khẽ chạm vào nhau của hai người đều có chút nóng bỏng.

Đôi môi đỏ của Tô Mạt mấp máy, thở ra hơi thở như lan: "Tần lão bản, bây giờ em là người tàn tật đấy."

Tần Sâm khẽ cười thành tiếng: "Ừm, yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để thú tính trỗi dậy, làm trầm trọng thêm tình trạng tàn tật của em đâu."

Nhìn đôi môi mỏng khẽ nhếch lên như có như không của Tần Sâm, Tô Mạt người không cử động được nhưng ngôn từ vẫn còn đang trêu chọc: "Tần Sâm, anh ở bên em có phải thấy rất vui không, em nhớ lúc trước anh chẳng bao giờ cười, bây giờ anh đã biết cười rồi..."

Khi Tô Mạt nói những lời này, biểu cảm đầy vẻ giễu cợt.

Rõ ràng là đang trêu chọc anh.

Nhưng Tần Sâm lại mang thần sắc nghiêm túc, cúi đầu hôn lên trán cô, trịnh trọng nói: "Mạt Mạt, ở bên em anh thấy rất vui."

Tô Mạt lập tức mím môi.

Nhìn thấy sự thâm tình nồng đậm không thể tan biến trong mắt Tần Sâm, Tô Mạt hơi lệch tầm mắt đi.

Có lẽ đêm nay không khí quá tốt, Tô Mạt giống như một con mèo được vuốt ve xuôi chiều, nói một câu đầy vẻ bướng bỉnh: "Ở bên anh, em cũng thấy rất vui."

Vụ tai nạn xe cộ lần này.

Đối với tình cảm của hai người coi như là trong cái rủi có cái may.

Ít nhất Tô Mạt không còn làm mình làm mẩy nữa.

Thỉnh thoảng còn có thể đối diện trực tiếp với lòng mình một chút.

Sẽ nói "thích" với Tần lão bản.

Không phải kiểu trêu chọc không đứng đắn như trước, mà là đang nói một cách nghiêm túc.

Ngày tháng trôi qua từng ngày, phía Lý Áo có tin tức là vào bốn ngày sau.

Lúc đó, Tần Sâm đang trên đường đến Văn Hiên Các.

Nhận được điện thoại của Lý Áo, trong lòng anh đã hiểu rõ: "Thành rồi à?"

Lý Áo ở đầu dây bên kia châm một điếu thuốc: "Thành rồi."

Tần Sâm hỏi: "Khi nào cậu đến Phượng Khê Các?"

Lý Áo nói: "Chiều nay."

Tần Sâm cười khẩy: "Gấp gáp thế sao?"

Lý Áo nói: "Chẳng phải là do cậu ép quá chặt sao."

Nói xong, Lý Áo nhả một vòng khói vào không trung, thong dong nói: "Phàn Lục lần này thực sự sợ rồi, sắp bị dọa chết khiếp rồi."

Nụ cười trên giọng nói của Tần Sâm thu lại, xen lẫn một tia lạnh lẽo: "Biết thế này thì hà tất phải làm vậy từ đầu."

Lý Áo: "Cậu định khi nào thì giao bằng chứng trong tay cho cảnh sát?"

Tần Sâm đánh tay lái: "Chiều nay."

Nghe lời anh, Lý Áo không nhịn được bật cười thành tiếng: "Không phải chứ, đại ca, cậu không thể từ từ một chút sao? Như vậy chẳng phải quá lộ liễu à?"

Tần Sâm cười khinh miệt: "Lộ liễu thì đã sao? Cậu nghĩ lão ta còn có cơ hội ra ngoài à?"

Lý Áo: "Chậc."

Tần Sâm: "Yên tâm, tôi chỉ đưa lão ta vào trong thôi, những chuyện sát muối vào tim khác, để cậu làm."

Lý Áo gạt tàn thuốc qua điện thoại: "Lời này nghe như thể tôi là hạng người tâm xà dạ hiểm nào đó vậy."

Tần Sâm tiếp lời: "Cậu là hạng người miệng cười nhưng giấu dao trong lòng."

Hai người tán dóc một lát rồi cúp máy.

Tần Sâm vừa cúp máy xong, liền chuyển tay gọi một cuộc điện thoại khác đi.

Nhạc chờ vang lên một lúc, điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của Mục Xuyên: "Lão Tần, nhớ tôi à?"

Giọng Tần Sâm nghiêm túc: "Lát nữa tôi sẽ gửi toàn bộ bằng chứng mà Lý Đào đưa cho tôi trước đây cho cậu, cậu đi giao cho cảnh sát đi."

Mục Xuyên: "..."

Tần Sâm dứt lời, không nghe thấy tiếng anh ta trả lời, lông mày cau lại: "Nghe thấy chưa?"

Mục Xuyên nghiến răng: "Túm được một con cừu là cứ thế mà vặt lông cho sạch à?"

Chuyện của Tiền Khải trước đây, lần này lại đến chuyện của Phàn Lục và Tiền Trung Văn.

Cậu không làm cho tôi chết mệt là không cam tâm đúng không?

Tần Sâm nói: "Còn là anh em không?"

Mục Xuyên hoàn toàn không nể mặt anh chút nào: "Kể từ giây phút này trở đi, không phải nữa."

Tần Sâm cười như không cười: "Tuyệt tình thế sao?"

Mục Xuyên: "Tuyệt tình còn hơn là tuyệt mệnh."

Tần Sâm khẽ cười: "Đừng nói nhảm nữa."

Giọng điệu Tần Sâm kiên định, Mục Xuyên ở đầu dây bên kia đầy vẻ tuyệt vọng: "Gửi đồ qua đây đi."

Tần Sâm: "Ừm, lát nữa tôi gửi cho cậu."

Mục Xuyên nói như thật: "Lão Tần, nếu anh em tôi có 'ngỏm' thì nhớ đến ngày này năm sau ra tảo mộ cho tôi nhé, tôi muốn hoa hồng phấn, cậu biết đấy, anh em tôi tuy vẻ ngoài sắt đá nhưng thực chất lại có một trái tim mỏng manh, cậu..."

Không đợi Mục Xuyên nói hết lời, Tần Sâm bên này đã cúp máy.

Không nghe thấy tiếng nữa, Mục Xuyên đưa điện thoại ra trước mắt.

Nhìn thấy màn hình điện thoại đã tối đen, anh ta liền tuôn ra một tràng tiếng Hán truyền thống đầy "mỹ miều"...

Phía Tần Sâm, sau khi ngắt điện thoại, xe vừa vặn đến Văn Hiên Các.

Anh vừa mới đỗ xe ổn định bước xuống xe, một cái tát "chát" một tiếng giáng thẳng vào mặt anh...

—— "Có phải cậu nhất định phải quậy cho cả sư môn gà chó không yên thì mới yên tâm được không."

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN