Khi Tần Sâm chở Lý Áo về đến Thúy Trúc Hiên, Lục Thương đã đợi sẵn từ lâu.
Thấy Tần Sâm, Lục Thương đứng dậy khỏi sofa.
Tần Sâm đi vào trong, vừa cởi áo khoác vừa nhìn anh ta: "Sao cậu vẫn chưa đi?"
Lục Thương khó khăn nuốt nước bọt: "Hôm, hôm qua vốn dĩ định đi rồi, nhưng chẳng phải Nguyễn, Nguyễn Huy đã bị anh gọi điện bảo đi rồi sao?"
Động tác quăng áo khoác của Tần Sâm khựng lại, sau đó mới sực nhớ ra hôm qua chính mình đã gọi điện bảo Nguyễn Huy đến bệnh viện chăm sóc Tô Mạt: "Ừ."
Lục Thương: "Đại sư huynh, tiểu sư muội nói..."
Lục Thương ngập ngừng, mắt chăm chú quan sát phản ứng của Tần Sâm.
Nghĩ thầm nhỡ đâu anh không vui thì anh ta sẽ lập tức chuyển chủ đề ngay.
Ai ngờ phản ứng của Tần Sâm lại bình thản hơn anh ta tưởng nhiều: "Cô ấy bảo cậu đến giám sát anh à?"
Lục Thương cười gượng: "Giám, giám sát thì không hẳn..."
Tần Sâm đi đến trước sofa ngồi xuống, rướn người cầm lấy chén trà nguội trên bàn trà uống một ngụm, rồi tựa người ra sau: "Vừa hay, nếu cô ấy đã bảo cậu đến rồi thì việc xử lý cứ giao cho cậu vậy."
Lục Thương ngơ ngác: "Xử lý cái gì?"
Tần Sâm không trả lời câu hỏi của anh ta mà hất cằm với vệ sĩ đang đứng ở cửa.
Vệ sĩ hiểu ý, sải bước đi vào, làm động tác "mời" với Lục Thương.
Lục Thương mờ mịt bị "mời" ra khỏi phòng khách.
Vài phút sau, anh ta đi theo vệ sĩ đến căn hầm ở hậu viện.
Lục Thương vừa bước chân vào hầm, ngay sau đó đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi.
Anh ta giơ tay bịt mũi nhìn vệ sĩ đứng bên cạnh mình: "Trong này..."
Vệ sĩ mặt không cảm xúc nói: "Là kẻ hôm qua lái xe đâm Ngũ ca."
Lục Thương: "..."
Vệ sĩ dứt lời, thấy Lục Thương dừng bước không tiến thêm, liền tốt bụng nhắc nhở: "Lục tổng, gã tài xế đó mất máu quá nhiều, e là không trụ được lâu đâu, phiền anh có thể đi nhanh hơn một chút."
Lục Thương: "..."
Một lúc sau, Lục Thương nhìn thấy kẻ lái xe đâm Tần Sâm ở nơi sâu nhất của căn hầm.
Đối phương cả khuôn mặt sưng húp biến dạng, bị đánh cho như một cái hồ lô máu, hoàn toàn không nhìn ra diện mạo ban đầu.
Lục Thương nhìn thấy mà trong dạ dày một trận buồn nôn.
Vệ sĩ: "Lục tổng, có thể bắt đầu rồi."
Lục Thương: "Đại sư huynh bảo tôi xử lý cái gì?"
Nghe thấy câu hỏi của Lục Thương, vệ sĩ sững người một lúc, thấy biểu cảm của anh ta không giống như đang đùa giỡn, liền giữ bình tĩnh nói: "Bắt hắn khai ra kẻ đứng sau chỉ thị, sau đó xử lý hắn ta đi."
Lục Thương nghe vậy, hơi thở nghẹn lại.
Xử lý người này đi?
Anh ta bỗng nhiên hiểu ra tại sao Tô Mạt lại bảo anh ta đến canh chừng Tần Sâm.
Hóa ra là sợ xảy ra án mạng.
Lục Thương hít một hơi thật sâu, khẽ ho hai tiếng, giả vờ bình tĩnh: "Tôi muốn xử lý thế nào cũng được chứ?"
Vệ sĩ thừa nhận: "Vâng."
Lục Thương: "Được."
Nói chuyện xong với vệ sĩ, Lục Thương nhìn kẻ đang nằm thoi thóp dưới đất, không dám chậm trễ thêm, cố nén cơn buồn nôn trong dạ dày đi đến trước mặt đối phương ngồi xổm xuống lên tiếng: "Có gì muốn nói thì nói đi."
Lúc này khớp cằm bị trật của người đàn ông đã được vệ sĩ nắn lại, mắt sưng húp thành một đường chỉ, cố gắng mở mắt nhìn Lục Thương đang ngồi xổm trước mặt mình.
"Tha, tha cho tôi."
Lục Thương: "Anh chỉ muốn nói với tôi điều này thôi sao?"
Lục Thương os: Không phải chứ, anh ta có bệnh à? Gọi mình qua đây chỉ để nghe câu này?
Người đàn ông giọng khàn đặc nói: "Anh, chỉ cần anh tha cho tôi, tôi, tôi hứa cái gì cũng nói cho anh biết, tuyệt, tuyệt đối không có nửa lời gian dối, không, nếu không thì..."
Không đợi người đàn ông nói xong chữ "nếu không thì" phía sau, Lục Thương đã đứng dậy, đưa mắt ra hiệu với vệ sĩ: "Xem ra là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, giết quách đi cho xong."
Vệ sĩ: "Rõ."
Người đàn ông nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, toàn thân rùng mình một cái rồi thốt lên: "Tôi, tôi nói, đừng, đừng giết tôi."
Lục Thương quay đầu, một lần nữa quay trở lại, ngồi xổm xuống nói: "Sớm phối hợp như vậy có phải tốt hơn không."
Ở phía bên kia, Lý Áo hỏi Tần Sâm: "Tôi có thể giúp gì cho cậu?"
Tần Sâm nói: "Quan hệ giữa cậu và tôi Phàn Lục không rõ, tôi muốn cậu ẩn nấp bên cạnh ông ta, trong vòng một tuần tới chắc chắn ông ta sẽ sa lưới, với sự tin tưởng của ông ta dành cho cậu, ông ta nhất định sẽ giới thiệu người tiếp ứng đứng sau màn cho cậu làm quen..."
Lý Áo cười khẽ nhướng mày: "Khẳng định vậy sao?"
Thần sắc Tần Sâm thâm trầm bí hiểm: "Nếu nói Tiền Trung Văn là tham tiền, thì Phàn Lục chính là tham danh, ông ta cho dù có vào tù cũng nhất định cảm thấy mình chẳng bao lâu nữa sẽ được thả ra, trong thời gian này, ông ta cần có một người thay thế mình để truyền đạt thông tin cho vị đại lão đứng sau màn đó."
Lý Áo: "Hiểu rồi."
Tần Sâm: "Cách này bẩn thì có bẩn một chút, nhưng đối với chúng ta mà nói, đây là một con đường tắt không tồi."
Tần Sâm dứt lời, Lý Áo còn chưa kịp tiếp lời thì Lục Thương đã từ ngoài cửa hớt hải chạy vào: "Đại sư huynh, gã tài xế đó khai rồi, kẻ chỉ thị cho hắn là Tiền Trung Văn."