Tô Mạt hỏi liền một mạch mấy câu.
Hỏi xong, nhìn chằm chằm Tần Sâm không chớp mắt.
Tần Sâm nhìn lại cô, ánh mắt thản nhiên, không hề thấy chút cảm xúc dư thừa nào trào dâng.
Hồi lâu, Tần Sâm bưng ly nước trước mặt lên uống một ngụm, trầm giọng hỏi, "Em muốn nói gì?"
Tô Mạt một tay chống cằm, "Tần Sâm, em phát hiện trên người anh có rất nhiều bí mật."
Tần Sâm, "Em muốn biết không?"
Tô Mạt cười híp mắt, "Không có, mỗi người đều có quyền riêng tư của mình, em chỉ muốn nói cho anh biết, em không truy cứu, không có nghĩa là em ngốc."
Nói xong, Tô Mạt chợt mỉm cười, "Ăn cơm thôi."
Sau bữa tối, người làm đến dọn dẹp bát đũa, Tô Mạt về phòng nghỉ ngơi.
Nằm trên giường, Tô Mạt nhìn trần nhà thở dài một hơi thật dài.
Cô vừa rồi không nói dối, cũng không phải nói lẫy.
Cô không muốn gặng hỏi đến cùng bí mật của Tần Sâm.
Bởi vì bí mật trên người cô, có lẽ còn nhiều hơn anh nhiều.
Đêm hôm đó, Tô Mạt mơ một giấc mơ.
Trong mơ, cô đeo chiếc cặp sách hoa do Hàn Kim Mai làm đi học.
Một chiếc cặp sách cực kỳ quê mùa.
Nền đỏ hoa xanh.
Hơi thở làng quê vô cùng đậm nét.
Nhưng Tô Mạt lúc đó không hề cảm thấy thế, hơn nữa còn rất thích chiếc cặp này.
Cô hớn hở bước vào lớp học.
Ngờ đâu, vừa vào cửa đã có một chiếc hộp bút ném thẳng vào trán cô.
Ngay sau đó là tiếng cười nhạo của một đám người.
"Ha ha ha, trúng đầu nó rồi."
"Các cậu xem nó có ngốc không, ngay cả né cũng không biết."
"Cậu coi chừng làm hỏng đầu nó đấy."
"Sợ gì chứ? Dù sao não nó vốn dĩ đã có vấn đề rồi."
"Cái này tớ biết nè, tớ nghe mẹ tớ nói rồi, bố nó sở dĩ không cần nó là vì nó có bệnh đó."
"Nghe nói, cả nhà bọn họ đầu óc đều có vấn đề cả."
Trẻ con hồn nhiên vô tội, nhưng mỗi câu nói ra lại độc ác đến thế.
Tô Mạt trong mơ không nhìn rõ mặt những người đó, nhưng đối với lời nói của họ lại nghe rõ mồn một.
Sau đó hình ảnh thay đổi, là cảnh Vu Quyên đánh mắng cô.
Cô liều mạng trốn tránh, một con người nhỏ bé đông trốn tây ẩn trong một căn phòng rách nát.
Vu Quyên cầm chổi lông gà trên tay, ra tay nặng, biểu cảm cũng dữ tợn.
Hàn Kim Mai cố gắng xông lên ngăn cản, bà ta một tay đẩy Hàn Kim Mai ra, một tay chống nạnh giễu cợt nói, "Bà cứ nghĩ cho kỹ đi, bà hôm nay mà dám cản tôi, ngày mai tôi sẽ ly hôn với con trai bà ngay."
Hàn Kim Mai lệ nhòa mặt, "Mạt Mạt vẫn còn là một đứa trẻ mà."
Vu Quyên lý sự cùn, "Trẻ con thì sao? Tôi đánh nó là vì tốt cho nó thôi, không nghe nói thương cho roi cho vọt sao?"
Hàn Kim Mai, "Nhưng Mạt Mạt căn bản không làm gì sai cả mà."
Vu Quyên đổi trắng thay đen, "Nó vừa nãy ăn cơm xong không kịp thời rửa bát, không tính là sai sao?"
Vu Quyên khí thế mạnh, Hàn Kim Mai ngoài khóc ra thì chỉ biết khóc.
Tiểu Tô Mạt trốn trong góc nhìn thấy cảnh này, rụt rè nhưng lại vô cùng dũng cảm nhích từng bước đi ra, run rẩy đi đến trước mặt Vu Quyên.
"Mợ, mợ đừng giận nữa, mợ, mợ đánh con đi."
Vu Quyên liếc nhìn cô một cái, "Đồ tiện nhân, giống hệt con mẹ mày, một vẻ mặt hồ ly tinh."
Nói xong, chiếc chổi lông gà trong tay Vu Quyên rơi xuống người Tô Mạt.
Hàn Kim Mai thấy vậy, xông lên cố gắng bảo vệ cô, bị Vu Quyên hất tay một cái đẩy ngã nhào xuống đất.
Hàn Kim Mai khóc nấc lên.
Tô Mạt nhìn Hàn Kim Mai không còn sức kháng cự, cắn chặt môi không nói lời nào.
Khi Hàn Kim Mai nhìn về phía mình, cô còn cố nặn ra vài nụ cười để an ủi bà.
Giấc mơ này, Tô Mạt mơ mãi cho đến khi trời sáng hẳn.
Cô chợt mở mắt, một tia nắng chói chang lọt qua khe rèm cửa không được che chắn kỹ vào đêm qua.
Tô Mạt nheo mắt, đưa một cánh tay như ngó sen lên che trước mắt.
Ngay sau đó, cô khẽ thở hắt ra một hơi, cả người dần dần thoát khỏi cảm giác mất trọng lượng giữa quá khứ và hiện tại.
Vài phút sau, Tô Mạt rời giường, chân trần dẫm trên sàn đi ra khỏi phòng đến phòng khách uống nước.
Một ly nước cạn, cô nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất một lát, đặt ly nước xuống quay về phòng.
Mắt thấy sắp vào cửa, cô bỗng quay đầu nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt của Tần Sâm.
Ngay sau đó, mũi chân xoay một cái, đổi hướng.
Lúc Tô Mạt đẩy cửa bước vào, trong phòng ngủ chỉ có tiếng thở đều đặn và bình ổn.
Cô bước đến bên giường ngồi xuống, đang định vén một góc chăn nằm vào trong thì một bàn tay đột ngột vươn ra từ trong chăn ôm lấy eo cô, trực tiếp kéo cô vào lòng.
Người Tô Mạt lạnh toát, rúc vào lòng Tần Sâm, "Em làm anh thức giấc à?"
Tần Sâm cúi đầu hôn lên trán cô, ôm chặt người vào lòng, không đáp mà hỏi ngược lại, "Lại gặp ác mộng sao?"
Tô Mạt mím môi không nói lời nào.
Tần Sâm lại hôn lên trán cô lần nữa, "Mạt Mạt ngoan, đừng sợ, có tôi đây rồi."