Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 33: Dây dưa

Nếu Tần Sâm không nói, Tô Mạt cũng quên béng mất chuyện này.

Nghe anh nói vậy, lại đối diện với khuôn mặt nghiêm túc kia của anh, Tô Mạt đưa tay về phía anh: "Thuốc đâu? Đưa tôi."

Tần Sâm: "Em tự mình không nhìn thấy được."

Không nhìn thấy chỗ nào?

Mặt Tô Mạt bỗng đỏ bừng: "Cấu tạo cơ thể của chính mình, tôi không nhìn thấy cũng rõ mồn một."

Chiếc quần dài giản dị trên người Tần Sâm đã bị ướt, anh né người qua Tô Mạt đi đến bàn ăn, quay lưng về phía cô mặc chiếc áo thun vào, như thể không nghe thấy lời cô, thản nhiên nói: "Hiện tại vòi nước chỉ là tạm thời không rò rỉ nữa, dưới lầu gần đây có cửa hàng kim khí không?"

Tô Mạt mím môi: "Anh biết sửa à?"

So với chuyện "thuốc" hay không "thuốc", đương nhiên là giải quyết căn bếp sắp biến thành vùng ngập lụt trước mắt quan trọng hơn.

Giọng Tần Sâm trầm thấp: "Biết."

Tô Mạt nói: "Ra khỏi khu nhà rẽ trái là có một cửa hàng kim khí."

Vừa nói, Tô Mạt vừa đi về phía sofa, cúi người cầm điện thoại lên nói: "Tôi chuyển tiền cho anh."

Chiếc váy ngủ trên người cô ướt sũng, vốn đã dán chặt vào người, theo động tác cúi người của cô, càng tạo ra một cảm giác dục vọng khác lạ, dáng vẻ kiều diễm.

Ánh mắt Tần Sâm dừng lại trên bóng lưng cô, một giây sau liền dời đi, sải bước về phía cửa: "Không cần, anh có tiền."

Tần Sâm nói anh có tiền, nhưng Tô Mạt vẫn chuyển cho anh một bao lì xì hai trăm tệ qua WeChat.

Chuyện nào ra chuyện nấy, cô không muốn mối quan hệ giữa hai người trở nên phức tạp.

Chuyển tiền xong, Tô Mạt không chịu nổi cảm giác ướt át trên người, xỏ dép lê vào phòng tắm tắm rửa.

Đợi cô từ phòng tắm đi ra, Tần Sâm đã đi rồi quay lại, không chỉ sửa xong vòi nước bị phun, mà còn tiện tay dọn dẹp luôn nhà bếp cho cô.

Tóc Tô Mạt được quấn trong khăn tắm, người tựa vào khung cửa phòng tắm, đôi mắt long lanh hơi nheo lại.

Cô phát hiện ra rồi, người đàn ông này đang âm thầm thâm nhập vào cuộc sống của cô.

Thủ đoạn khá cao đấy.

Cái này giống như đạo lý luộc ếch bằng nước ấm vậy.

Lúc đầu tưởng không có gì, sau này tỉnh ngộ mới phát hiện ra mình đã "chín" rồi.

Tần Sâm vừa dọn dẹp xong nhà bếp đặt cây lau nhà xuống, quay người lại liền bắt gặp ánh mắt đầy vẻ giễu cợt của Tô Mạt.

Tô Mạt vốn kiều mị, ngay cả khi mỉa mai trông cũng giống như đang trêu chọc.

Nhưng Tần Sâm hiểu cô, chỉ một ánh mắt là có thể hiểu được rốt cuộc cô đang nghĩ gì.

Anh biết, lúc này cô chắc chắn không phải đang tán tỉnh anh.

Tần Sâm lạnh lùng hỏi: "Có việc gì à?"

Tô Mạt cười khẽ: "Tần Sâm, không mệt sao?"

Tần Sâm không chút biểu cảm: "Anh không biết em đang nói gì."

Tô Mạt: "Được thôi, tôi cứ coi như anh không biết đi, vậy thì tôi tốt bụng nhắc nhở anh một câu, nếu anh chỉ đơn thuần muốn tìm một người phụ nữ để kết hôn sinh con, tôi khuyên anh đừng đặt tâm tư lên người tôi."

Tần Sâm nhàn nhạt: "Anh biết."

Tô Mạt cười cười: "Anh biết là tốt rồi."

Những gì cần nói đều đã nói rõ, Tô Mạt đi đến bàn ăn dùng ngón tay thon dài bới túi đồ ăn sáng mà Tần Sâm mang tới.

Một phần quẩy và sữa đậu nành, một phần bánh bao và tào phớ.

Cô nhận ra đó là cửa hàng dưới lầu nhà mình.

Dạo gần đây cô thường xuyên ăn sáng ở quán này, quẩy thì chiên khá ổn, giòn rụm, không hề bị cứng, nhưng bánh bao thì không được, vỏ dày nhân ít, bột như không tốn tiền mua vậy, hương vị nằm giữa ranh giới ngon và dở, rất khó ăn.

Tô Mạt nhìn hai phần bữa sáng mà phân vân, đang cân nhắc xem nên lấy mình làm trung tâm hay nên cao thượng một chút, thì Tần Sâm sải bước đi tới xách phần bánh bao và tào phớ đi.

Tô Mạt thấy vậy, thốt ra: "Em muốn ăn tào phớ."

Sữa đậu nành của quán này cũng rất khó uống, quá nhiều bã đậu.

Tần Sâm ngước mắt nhìn cô, lấy phần tào phớ trong combo ra đặt trước mặt cô, không nói lời nào, ngồi xuống bàn ăn, đưa tay mở phần quẩy và sữa đậu nành ra, lấy sữa đậu nành để trước mặt mình, tiện tay đẩy quẩy về phía cô.

Bữa sáng này Tô Mạt ăn khá thoải mái, giữa chừng liếc nhìn Tần Sâm vài lần, thấy anh ăn một cách thản nhiên, hơi nghi ngờ không biết có phải khẩu vị của anh đặc biệt hay không.

Sau bữa ăn, Tần Sâm dọn bàn, Tô Mạt cuộn tròn trên sofa chơi game.

Cô đang chơi say sưa thì trên đầu bỗng phủ xuống một bóng đen, không đợi cô kịp phản ứng, người đã bị bế ngang đặt lên tay vịn sofa.

Giây tiếp theo, vạt váy bị vén lên, trên bắp chân truyền đến một cảm giác mát lạnh.

Tần Sâm vừa mới rửa tay bằng nước lạnh, Tô Mạt bị kích thích rùng mình một cái, theo bản năng lùi ra sau.

Tần Sâm ngước mắt nhìn cô, bàn tay lớn nắm lấy cổ chân cô kéo mạnh về phía trước, đợi đến khi cô bị anh kéo sát vào người, anh mới cúi đầu hôn lên môi cô, mút lấy môi cô nói: "Chỗ nào cũng đề phòng anh, lại chỗ nào cũng quyến rũ anh, sợ dây dưa với anh, lại muốn chiếm hết tiện nghi từ chỗ anh, Tô Mạt..."

Đề xuất Hiện Đại: Hành Trình Tinh Tú Rực Rỡ
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện