Giọng Tần Sâm trầm trầm, mang theo ma lực trấn an.
Tô Mạt ở trong lòng anh, cảm nhận được hơi ấm trên người anh, khóe môi mím nhẹ, cảm xúc dần bình phục.
Hồi lâu, nhận thấy cô đã bình tĩnh lại, Tần Sâm dùng bàn tay kia lấy viên gạch trong tay cô ra ném sang một bên, nắm lấy bàn tay đó của cô nói, "Lên xe ngồi một lát đi."
Đôi môi đỏ của Tô Mạt mím thành một đường thẳng.
Tần Sâm, "Ở đây có tôi rồi."
Tô Mạt không thèm để ý đến anh, thoát khỏi vòng tay anh, đạp trên đôi giày cao gót ba bước gộp làm hai đi đến trước cửa xe.
Cô đưa tay định mở cửa xe, bỗng nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Hầu Quốc Lương đang sợ hãi ngã quỵ dưới đất.
Sau đó mới nhận ra ánh mắt của cô, Hầu Quốc Lương ngẩng đầu.
Hai người nhìn nhau, Hầu Quốc Lương khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.
Đôi môi đỏ của Tô Mạt mấp máy, "Phế vật."
Hầu Quốc Lương, "..."
Tần Sâm thông báo cho cảnh sát từ khi nào, Tô Mạt không biết.
Dù sao cô vừa lên xe thì đã có một chiếc xe cảnh sát lao tới đưa người trong xe Volvo và Hầu Quốc Lương đi lên xe cảnh sát.
Đợi mọi người rời đi, Tần Sâm đi đến vị trí lái cúi người lên xe.
Tô Mạt tựa vào ghế phụ không nói lời nào.
Anh nghiêng người qua sờ tóc cô, "Có bị dọa không?"
Tô Mạt mím chặt môi không nói lời nào.
Tần Sâm, "Tô Mạt."
Mí mắt Tô Mạt run rẩy, vẫn không nói gì.
Khóe môi mỏng của Tần Sâm nở một nụ cười thoáng qua, lại nói, "Ai nói em không thích tôi."
Tô Mạt như bị chạm vào vảy ngược, đôi mày thanh tú dựng ngược lên.
Giọng Tần Sâm chắc nịch, đầy nam tính và mê hoặc, "Em thích tôi, hơn nữa còn rất thích."
Nhìn gương mặt tươi cười như gió xuân của Tần Sâm, Tô Mạt lườm anh một cái, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Thấy cô giận dỗi quay người đi, anh cũng không giận, bàn tay lớn đặt sau gáy cô âu yếm bóp nhẹ, trầm giọng nói, "Chuyện của Lý An và Song Kỳ em không cần lo lắng, Mục Xuyên đã đưa người đi rồi."
Tô Mạt vẫn im lặng, mắt nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.
Hồi lâu, bàn tay buông thõng bên hông Tô Mạt siết chặt, hốc mắt đỏ hoe.
Vừa rồi cô thực sự cảm thấy sợ hãi.
Cô sợ Tần Sâm sẽ xảy ra chuyện.
Tô Mạt quay lưng về phía Tần Sâm, hít nhẹ một hơi để điều tiết cảm xúc.
Cô tự cho rằng mình làm thần không biết quỷ không hay, ngờ đâu, cô còn chưa điều tiết xong, một đôi bàn tay lớn đã vươn qua điều chỉnh ghế ngồi của cô, cả người cô hẫng hụt, bị bế bổng qua.
Không gian trong xe không tính là chật hẹp, Tô Mạt đỏ mắt vùng vẫy.
Tiếc là, chưa kịp vùng vẫy mấy cái, người đã bị ấn lên đùi Tần Sâm.
Hai người nhìn nhau, Tô Mạt bướng bỉnh ngẩng cao cằm.
Tần Sâm nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, giây tiếp theo, cúi đầu lại gần, hôn lên môi cô.
Nụ hôn này của Tần Sâm dịu dàng không tả xiết.
Đầu tiên là trấn an thăm dò, sau đó dùng đầu lưỡi từng chút một cạy mở đôi môi đỏ.
Tô Mạt dùng tay chống lên vai anh đấm anh.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, bàn tay lớn của Tần Sâm mạnh mẽ giữ chặt gáy cô.
Nụ hôn kết thúc, Tần Sâm tì trán vào trán cô thở dốc.
Đuôi mắt Tô Mạt ửng hồng, đôi mắt tình tứ đầy mê hoặc.
Tần Sâm khàn giọng nói, "Thừa nhận thích tôi khó thế sao?"
Trong lòng Tô Mạt rối như tơ vò, "Anh bớt dát vàng lên mặt mình đi."
Mục Xuyên với tư cách là cứu hộ giao thông khẩn cấp đi tới, nhìn thấy chính là một cảnh tượng như vậy.
Tô Mạt ngồi trên đùi Tần Sâm, hai người nhìn nhau giằng co.
Một người mạnh mẽ, một người kiều diễm.
Một người cưng chiều, một người kiêu kỳ.
Nhưng bất kể hai người chiến tranh lạnh thế nào, bầu không khí trong xe đều như kéo sợi vậy.
Sự mập mờ chực chờ bùng nổ.
Mục Xuyên chỉ liếc nhìn một cái đã không dám nhìn thêm cái thứ hai.
Chậc, chua, chua quá đi mất, đúng là chua đến rụng răng.
Không phù hợp với một người đã từng đi qua vạn bụi hoa như anh ta.
Mục Xuyên đứng ngoài xe, khẽ ho hai tiếng, gõ vào cửa kính xe.
Hai người ngồi trong xe nghe tiếng quay đầu lại.
Nhìn thấy Mục Xuyên, Tô Mạt vùng vẫy muốn xuống, bàn tay lớn của Tần Sâm trượt từ gáy xuống eo cô, ôm chặt người, hào phóng hạ cửa kính xe xuống.
"Xe đến rồi à?"
Mục Xuyên ngẩng đầu dùng tay che mắt, "Phi lễ vật thị."
Tần Sâm, "Mục tổng, phiền anh nhường đường cho."
Ngay sau đó, Tần Sâm mở cửa, Mục Xuyên làm quá nhảy ra xa cả mét.
Tần Sâm trực tiếp bế Tô Mạt xuống xe.
Nhìn bóng lưng hai người, Mục Xuyên không khỏi lắc đầu: Người anh em tốt của anh ta, đúng là bị nắm thóp rồi.
Một lát sau, Tần Sâm bế Tô Mạt lên xe, quay người đi lại, tự nhiên lấy bao thuốc lá từ trong túi Mục Xuyên ra châm một điếu, trầm giọng nói, "Phàn Lục và Tiền Trung Văn, cậu đoán xem người tiếp theo ngã ngựa sẽ là ai?"
Mục Xuyên nhìn Tần Sâm qua làn khói thuốc, "Tôi không muốn biết bọn họ tiếp theo ai ngã ngựa, tôi chỉ muốn biết khi nào cậu mới 'lộ tẩy' trước mặt tiểu sư muội, mười hai năm rồi nha, chậc chậc chậc..."