Tô Mạt có phải là ông trời phái đến để khắc Tần Sâm hay không thì không rõ.
Nhưng chắc chắn là rất khắc "Tần nhị gia".
Ngay khi bầu không khí của hai người đang nồng đượm, "Tần nhị gia" chuẩn bị lâm trận thì Tô Mạt đến ngày đèn đỏ.
Hai người nhìn nhau trân trân, gương mặt Tô Mạt đỏ bừng lên.
Tần Sâm tay cầm "công cụ gây án" đã xé sẵn, cứng ngắc bóp chặt trong tay.
Tô Mạt: "Em, em về phòng bên cạnh ngủ."
Tần Sâm không nói lời nào, bàn tay lớn hất chăn lên, bao bọc lấy người trên giường: "Anh đi lấy đồ cho em."
Đầu ngón chân trắng nõn của Tô Mạt duỗi thẳng, nhìn Tần Sâm thắt lại thắt lưng da bên hông, chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
Sớm không đến, muộn không đến.
Lại cứ nhè đúng lúc này mà đến.
Cả người Tô Mạt bị bọc trong chăn, trông như một con kén.
Một lúc sau, Tần Sâm cầm quần lót nguyệt san đi tới.
Tô Mạt đưa tay nhận lấy, nhảy xuống giường, lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Từ nhà vệ sinh bước ra, Tô Mạt đứng sát tường cúi đầu di di mũi chân.
Muốn giả vờ thản nhiên nói gì đó, nhưng lúc này, chẳng lời nào thốt ra được.
Cô dứt khoát buông xuôi, không nói gì cả.
Thấy vậy, Tần Sâm sải bước đi tới trước mặt cô.
Cảm nhận được một bóng đen bao phủ trên đầu, người Tô Mạt cứng đờ lại.
Tần Sâm cũng không nói gì, chỉ cúi người xuống, bế bổng cô gái đang lộ rõ vẻ ngượng ngùng trước mặt lên, giọng nói trầm thấp: "Đi ngủ."
Tô Mạt: "Em về..."
Tần Sâm: "Anh xoa bụng cho em."
Tô Mạt: "..."
Ngủ ở đây cũng không phải là không được.
Ngủ ở đâu mà chẳng là ngủ.
Khoảnh khắc nằm trên giường, Tô Mạt không còn kiêu kỳ nữa, người rúc vào lòng Tần Sâm thêm một chút, bị hơi ấm trên người anh làm cho thoải mái đến mức nheo mắt lại.
Bàn tay lớn của Tần Sâm đặt lên bụng dưới của cô: "Lần này hình như không đau."
Tô Mạt đôi chân thon dài cử động, nhấc lên gác lên chân Tần Sâm: "Ừm."
Tần Sâm nói: "Buồn ngủ chưa?"
Tô Mạt đưa tay định với lấy điện thoại: "Cũng tàm tạm."
Không đợi tay cô chạm vào chiếc điện thoại vứt trên giường, bàn tay lớn khác của Tần Sâm đã vươn ra, nhanh hơn cô một bước cầm lấy điện thoại đặt lên tủ đầu giường phía bên anh.
Tô Mạt vụt ngẩng đầu lên, đôi lông mày thanh tú nhíu lại.
Tần Sâm mặt không đổi sắc: "Đừng thức khuya."
Sắc mặt Tô Mạt không được tốt, đang định lên tiếng thì bàn tay Tần Sâm đặt trên bụng dưới của cô bỗng nhiên xoa nhẹ một cái không nặng không nhẹ.
Tô Mạt: "..."
Ngay sau đó, Tần Sâm trầm giọng hỏi: "Có muốn kể cho anh nghe về chuyện lúc nhỏ của em không?"
Nhắc đến lúc nhỏ, thần sắc Tô Mạt trở nên có chút ngượng nghịu: "Chẳng có gì hay để kể cả."
Tần Sâm nói: "Anh muốn nghe."
Tô Mạt liếm liếm môi dưới: "Còn anh? Kể về lúc nhỏ của anh đi."
Tần Sâm dường như đã chuẩn bị sẵn, khẽ cười một tiếng nói: "Sống nương tựa lẫn nhau với Tần Lục, khổ đến mức muốn chết."
Tô Mạt hỏi: "Lúc đó anh có biết mình là người nhà họ Tưởng không?"
Tần Sâm: "Biết, anh luôn biết."
Tô Mạt ngước nhìn anh: "Thế anh chưa từng nghĩ đến việc quay về nhà họ Tưởng sao?"
Tần Sâm cúi đầu nhìn cô, thần sắc và ngữ khí đều quả quyết: "Chưa từng."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, hơi thở Tô Mạt nghẹn lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Tần Sâm nhỏ bé dắt theo Tần Lục nhỏ bé bươn chải kiếm sống, vô cớ thấy xót xa một trận.
Cô dời tầm mắt, không hỏi thêm nữa, im lặng một lát rồi mở lời: "Em từ nhỏ đã theo ngoại sống ở nhà cậu, mợ của em anh đã gặp rồi đấy, chính là người ở bệnh viện đó, người rất cay nghiệt."
Tần Sâm thản nhiên nói: "Đã lĩnh giáo rồi."
Tô Mạt cười mỉa: "Anh lúc đó đúng là ngốc, mặc kệ để bà ta xoay như chong chóng, bản thân anh còn nghèo đến mức không có cơm ăn..."
Nói đoạn, Tô Mạt bỗng nhiên nhớ ra cái nghèo của Tần Sâm là giả vờ, nhướng mí mắt, đáy mắt lóe lên một tia trêu chọc, chuyển chủ đề nói: "Hèn chi lúc đó trả tiền cho em dứt khoát thế, hóa ra là vì không thiếu tiền."
Tần Sâm đưa tay sờ mũi, chuyện này anh không có lý.
Cũng may Tô Mạt cũng không truy cứu sâu, có lẽ là vì bầu không khí đêm trăng hôm nay quá đỗi thích hợp để thổ lộ tiếng lòng, có lẽ là vì thấy Tần Sâm quá đáng thương, muốn suy bụng ta ra bụng người, dùng tuổi thơ bất hạnh của mình để khiến lòng anh dễ chịu hơn, Tô Mạt thu hồi ánh mắt tiếp tục nói: "Nhà cậu em có một đứa con trai, mợ em cưng chiều nó vô cùng, lúc nhỏ, nó thường xuyên bắt em chơi một trò chơi, nó làm hoàng tử, em làm nha hoàn..."
Nói đoạn, Tô Mạt nhướng đuôi mắt: "Năm xưa vì một viên kẹo, em còn từng chui qua háng nó nữa đấy."
Ánh mắt Tần Sâm chợt lạnh lẽo.
Thấy vậy, Tô Mạt khóe môi mỉm cười, hôn một cái lên cằm Tần Sâm, cố ý dùng tâm tư xấu xí trêu chọc cho anh xót xa: "Thực ra em không thèm ăn đến thế đâu, nhưng nếu em không chui, khiến nó không vui, mợ em sẽ đánh em, ngoại em không bảo vệ nổi em đâu..."
Tần Sâm khàn giọng: "Bà ta thường xuyên đánh em sao?"
Tô Mạt không để tâm: "Chuyện như cơm bữa."
Xương hàm Tần Sâm căng cứng.
Tô Mạt đôi môi đỏ mỉm cười, từ cằm Tần Sâm cọ đến yết hầu anh: "Tần Sâm, sắc mặt anh khó coi quá, có phải là đang xót xa cho em không."