Nguyễn Hủy lúc này đang có tâm sự, không rảnh để tâm đến sự ác cảm của Lục Thương dành cho mình.
Tiến lên vài bước, cô cúi người nói: "Tôi muốn nói chuyện với anh về Mạt Mạt."
Cách ăn mặc của Nguyễn Hủy xưa nay luôn táo bạo và gợi cảm.
Cô vừa cúi người, Lục Thương chẳng nghe thấy cô nói gì, chỉ thấy một vùng trắng nõn nà, mênh mông bát ngát.
Lục Thương nghiến răng lùi lại phía sau, bàn tay vốn đang nắm chặt lại càng siết chặt hơn.
Thấy anh bộ dạng như tránh tà, Nguyễn Hủy có chút thiếu kiên nhẫn: "Anh có nghe thấy tôi nói gì không?"
Lục Thương tiện tay vớ lấy một tập tài liệu đập vào ngực cô: "Đứng thẳng người lên mà nói chuyện."
Nguyễn Hủy cúi đầu nhìn, nhận ra điều gì đó, khẽ hừ một tiếng rồi đứng thẳng dậy: "Giả vờ đứng đắn."
Lục Thương: "..."
Nguyễn Hủy: "Chẳng phải một đêm chiến bảy nàng sao?"
Lục Thương cố nén vẻ xấu hổ: "Tôi thích kiểu phẳng lỳ cơ."
Nguyễn Hủy cười mỉa, cô tin anh mới là lạ: "Vậy thì gu của anh cũng độc lạ thật đấy."
Lục Thương quay mặt đi chỗ khác: "Vừa nãy cô hỏi tôi cái gì?"
Nguyễn Hủy cười hừ, đi thẳng vào vấn đề chính: "Tôi muốn nói chuyện với anh về Mạt Mạt."
Lục Thương nghiêm mặt, không tin lời cô: "Nói gì?"
Nguyễn Hủy nói: "Chỉ một câu thôi, anh thấy cô ấy có phải hạng người cứ dây dưa lằng nhằng, cầm lên được không buông xuống được, sợ trước sợ sau không?"
Lục Thương khẳng định chắc nịch: "Không phải."
Lục Thương vừa dứt lời, Nguyễn Hủy đập mạnh một cái xuống bàn làm việc của anh: "Tôi cũng thấy không phải!"
Lục Thương cau mày, không nghe ra được rốt cuộc cô có ý gì: "Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?"
Nguyễn Hủy không đáp lại lời Lục Thương, rơi vào trầm tư, vài giây sau, cô nhìn Lục Thương bằng ánh mắt khinh bỉ: "Nói anh cũng chẳng hiểu đâu."
Lục Thương nghẹn một cục tức trong ngực.
Không đợi Lục Thương nghĩ ra từ ngữ nào để phản bác, Nguyễn Hủy đã quay người biến mất khỏi văn phòng của anh.
Nhìn thấy cửa phòng đóng lại, Lục Thương bực bội đưa tay nới lỏng cà vạt trên cổ.
Cô ta rõ ràng là cố ý!!
Biết rõ hôm nay anh sẽ họp với mấy vị đại sư phụ, cố ý xông vào để mọi người hiểu lầm quan hệ giữa hai người!!
Sắc mặt Lục Thương khó coi thấy rõ, cầm điện thoại gửi cho Chử Hành một tin nhắn WeChat: Tam sư huynh, bên anh có còn cần thêm nhân thủ không?
Chử Hành nhắn lại ngay: ?
Lục Thương: Anh thấy Nguyễn Hủy thế nào? Tay nghề khá tốt, người cũng xinh đẹp.
Chử Hành: Ưu tú thế này, chú cứ giữ lại cho mình đi.
Lục Thương: ...
Nguyễn Hủy bước ra khỏi văn phòng Lục Thương, vừa về văn phòng mình vừa gửi cho Tô Mạt một tin nhắn: Cậu có chuyện giấu mình.
Tô Mạt lúc này vừa mới về đến Tử Kinh Trang Viên, đang mở cửa thì thấy tin nhắn mông lung của Nguyễn Hủy, nhắn lại: ?
Nguyễn Hủy: Suýt nữa thì bị cậu lừa rồi.
Tô Mạt mở cửa, cúi người lấy một đôi dép lê từ tủ giày ném xuống chân Song Kỳ, vừa đứng thẳng dậy vừa đá đôi giày cao gót ra khỏi chân, đồng thời nhắn lại cho Nguyễn Hủy: ??
Nguyễn Hủy: Cậu nói với mình là không dám đồng ý với Tần Sâm vì sợ ngày chia tay ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy sẽ khó xử, cậu từ khi nào lại là hạng người sợ hãi rụt rè như vậy chứ?
Thấy tin nhắn của Nguyễn Hủy, Tô Mạt mím môi, không trả lời.
Nguyễn Hủy: Còn lo lắng cái gì mà Tần Sâm cũng giống bố cậu, lúc với Tưởng Thương sao không thấy cậu lo lắng?
Tô Mạt sợ Nguyễn Hủy lại nhắn thêm gì đó, hít sâu một hơi: Cậu muốn nói cái gì?
Nguyễn Hủy: Cái đồ rùa rụt cổ nhà cậu chắc chắn có chuyện giấu mình.
Tô Mạt: Không có.
Nguyễn Hủy: Chắc chắn là có!!
Tô Mạt: Thần kinh.
Nhắn xong, cũng chẳng thèm quan tâm Nguyễn Hủy có nhắn lại hay không, Tô Mạt ném điện thoại lên tủ ở sảnh vào, đi chân trần trên sàn nhà bước vào trong, đi thẳng đến tủ lạnh lấy cho Song Kỳ một chai nước khoáng, rồi lấy thêm một chai nước ngọt nữa.
"Ngồi đi, chị đã nhắn tin cho Lý An rồi, chắc khoảng hơn một tiếng nữa cô bé mới về được."
Song Kỳ gật đầu như mổ thóc, nhìn ngó xung quanh.
Tô Mạt quay đầu lại, thấy bộ dạng đó của cô bé, khóe môi ngậm cười, sải bước đi tới trước mặt cô bé: "Uống cái nào?"
Song Kỳ đưa tay nhận lấy chai nước ngọt trong tay cô, cảm thán: "Chị Tô Mạt, nhà của chị đẹp quá đi mất."
Tô Mạt vặn nắp chai nước khoáng trong tay uống một ngụm, hất cằm về phía tủ ở sảnh: "Ở chỗ đó có chìa khóa, nếu em thấy ở chung với Lý An không tiện thì cũng có thể ở đây, dù sao chị cũng sẽ không về đây trong một thời gian ngắn đâu."
Song Kỳ tò mò: "Vậy chị ở đâu ạ?"
Dòng nước khoáng mát lạnh xoay quanh đầu lưỡi, Tô Mạt nuốt xuống, liếm liếm đôi môi đỏ: "Dạo này công việc bận rộn, chị ở lại tiệm."
Song Kỳ: "Ồ."
Hai người đang trò chuyện thì điện thoại Tô Mạt để trên tủ sảnh lại rung lên.
Cô tưởng vẫn là Nguyễn Hủy, sải bước đi tới, trên màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của Tần Sâm, đơn giản chỉ một chữ: Tính.