Tần Sâm vừa dứt lời, Kỷ Linh từ trong cơn ngẩn ngơ hoàn hồn lại, khóe môi nở một nụ cười hiền hậu, từ ái của bậc trưởng bối.
"Ăn cơm thừa canh cặn làm gì, muốn ăn gì thì mai sư mẫu làm rồi gửi qua cho con."
Giọng Tần Sâm trầm trầm: "Không cần phiền phức thế đâu sư mẫu, con chỉ lấy chỗ này thôi."
Tần Sâm hiếm khi kiên quyết như vậy, Kỷ Linh cười có chút không tự nhiên: "Vậy, vậy được rồi."
Cuối cùng Tần Sâm vẫn đóng gói cơm thừa mang về.
Trên đường về Thúy Trúc Hiên, Tô Mạt mấy lần quay đầu lại nhìn hộp đồ ăn để ở hàng ghế sau: "Anh thích ăn mấy món này đến vậy sao?"
Tần Sâm mặt không đổi sắc: "Cũng tạm."
Tô Mạt: "Ồ."
Mỗi người đều có sở thích cá nhân riêng, cô cũng không tiện nhận xét gì.
Xe về đến Thúy Trúc Hiên, hai người vừa định xuống xe thì điện thoại của Tần Sâm để ở bảng điều khiển đổ chuông.
Tô Mạt rủ mắt liếc nhìn, thấy thông báo cuộc gọi đến của Tiết Trì, cô khẽ nhướng nhẹ đuôi mắt.
Tần Sâm: "Em vào trước đi, anh nghe điện thoại."
Tô Mạt không hỏi nhiều: "Ừm."
Bước xuống xe, Tô Mạt giẫm giày cao gót đi vào cửa.
Mắt tiễn cô đi xa, Tần Sâm mới cầm điện thoại nhấn nghe: "Tiết Trì."
Tiết Trì ở đầu dây bên kia lên tiếng: "Ngũ ca, điều tra ra rồi, là một ván cờ lớn."
Giọng Tần Sâm lạnh lùng: "Nói đi."
Tiết Trì đáp: "Lão Hầu quán trưởng kia không đáng tin cậy."
Tần Sâm: "Tiếp tục."
Theo điều tra của Tiết Trì, sở dĩ vị Lý chủ nhiệm kia cấu kết với bọn Tiền Trung Văn quả thực là vì đứa cháu nội của ông ta bị bệnh bạch cầu không sai.
Nhưng điều tra sâu hơn mới phát hiện, đứa cháu nội đó của ông ta căn bản không phải tự nhiên mà mắc bệnh bạch cầu.
Mà là bị thiết kế.
Lúc con trai vị Lý chủ nhiệm kia kết hôn, Hầu Quốc Lương đã lấy danh nghĩa quan tâm cấp dưới, tự mình bỏ tiền ra trang trí phòng cưới cho con trai ông ta.
Vấn đề nằm chính ở trong vật liệu trang trí.
Benzene và Formaldehyde vượt chuẩn nghiêm trọng.
Nghe Tiết Trì nói xong, sắc mặt Tần Sâm lạnh thêm vài phần: "Xác định chứ?"
Tiết Trì nói: "Tôi điều tra mà anh còn không tin sao? Xác định một trăm phần trăm."
Tần Sâm đáp: "Biết rồi."
Tiết Trì lại nói: "Hầu Quốc Lương đúng là một kẻ tàn nhẫn, trong cái loại nhà mới đó, nếu ở lâu, đừng nói là đứa trẻ vừa mới sinh hệ miễn dịch còn thấp, ngay cả người lớn cũng khó mà thoát nạn."
Giọng Tần Sâm trầm xuống: "Gửi tài liệu điều tra được cho tôi."
Tiết Trì đáp: "Rõ, ngũ ca."
Sau khi cúp điện thoại với Tiết Trì, Tần Sâm ngồi thẫn thờ trong ghế lái một lúc.
Anh hút thuốc trầm ngâm.
Trong lúc suy tư, trong đầu anh lóe lên một câu nói.
Người ta thường nói nhân chi sơ tính bản thiện, nhưng còn thứ gì có thể tàn độc hơn lòng người chứ?
Hút xong một điếu thuốc, Tần Sâm thu hồi suy nghĩ, cầm điện thoại lên gọi thêm một cuộc điện thoại nữa.
Nhạc chờ vang lên một lúc, điện thoại kết nối, Tần Sâm thản nhiên lên tiếng: "Chị, giúp em một việc."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Hứa Dung, ngắn gọn súc tích: "Nói đi."
Tần Sâm: "Giúp em xét nghiệm mấy món ăn này, xem bên trong có thuốc tránh thai không."
Hứa Dung hỏi: "Khi nào cần kết quả?"
Tần Sâm nói: "Hơi gấp, sáng mai nhé, lát nữa em sẽ bảo vệ sĩ gửi thức ăn qua chỗ chị."
Hứa Dung ngáp một cái qua điện thoại: "Gửi qua trước mười giờ."
Tần Sâm đáp ứng: "Cảm ơn."
Hứa Dung cười khẽ: "Không phải vì cậu, là vì thế hệ sau thôi."
Ở phía bên kia, sau khi Tô Mạt về đến phòng, cô lấy một chiếc váy ngủ từ phòng thay đồ ra rồi bước vào phòng tắm.
Vừa mới cởi quần áo chuẩn bị tắm thì nhận được lời mời gọi video của Nguyễn Hủy.
Với tôn chỉ là bạn thân chí cốt, Tô Mạt chẳng thèm né tránh mà nhấn nghe luôn.
Video kết nối, Tô Mạt đang cúi người xả nước vào bồn tắm.
Nguyễn Hủy không nhìn thấy gì nhiều, chỉ có thể thấy từ xương quai xanh trở lên.
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để cô nàng đoán được tình trạng hiện tại của Tô Mạt là như thế nào.
Nguyễn Hủy giả vờ bỉ ổi, huýt sáo một cái: "Dịch điện thoại xuống thấp chút cho chị xem nào."
Tô Mạt chẳng buồn để ý đến cô nàng, nước đã đầy, đôi chân dài thon gọn săn chắc bước vào, cả người ngồi gọn trong bồn tắm.
Hôm nay mệt mỏi cả ngày, làn nước ấm áp khiến sự mệt mỏi tan biến, từng tấc da thịt trên cơ thể đều được vỗ về.
Tô Mạt tựa tấm lưng thon ra sau thành bồn, đưa tay vuốt lọn tóc ướt nước: "Đừng có nghèo, đúng rồi, mình còn chưa hỏi cậu, cậu vẫn đang lấy tứ sư huynh của mình ra làm bia đỡ đạn đấy à?"
Nguyễn Hủy cười hì hì: "Sao cậu biết?"
Tô Mạt hừ nhẹ: "Mình..."
Cô vừa mới thốt ra một chữ "mình", cửa phòng tắm đã bị đẩy ra, một luồng gió lạnh ùa vào, bóng dáng cao lớn của Tần Sâm xuất hiện ở cửa.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt theo bản năng dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ hàm răng.