Chương 294: Tâm cam tình nguyện

Cúp điện thoại, Chử Hành nhìn Mục Xuyên qua gương chiếu hậu.

"Mục ca, đại sư huynh có dặn, anh tạm thời đừng về nhà cũ họ Mục, cứ về chỗ tôi trước đã."

Vừa nãy Chử Hành đeo tai nghe Bluetooth, cộng thêm việc đang mải đấu mồm với Lục Thương nên Tần Sâm nói gì anh cũng không nghe rõ lắm.

Mục Xuyên nghe vậy thì nhíu mày: "Thế lão gia tử hỏi đến thì tính sao?"

Phải biết rằng Mục lão gia tử nhà họ, không giống như những người ông bình thường khác.

Người ta thường nói "cách đời thì thân thiết".

Đối với cháu trai thì nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Mục lão gia tử thì khác, xưa nay luôn tôn thờ triết lý "thương cho roi cho vọt".

Nếu để Mục lão gia tử biết anh gây ra họa lớn như vậy.

Dù không bị đánh chết thì cũng phải lột một tầng da.

Chử Hành nói: "Tôi không rõ."

Mục Xuyên lầm bầm chửi rủa: "Lão gia tử chẳng đánh gãy chân tôi mất?"

Chử Hành: "Cái này anh phải đi mà hỏi đại sư huynh ấy."

Mục Xuyên: "Cái đồ trọng sắc khinh bạn, hố cha."

Ở phía bên kia, Tần Sâm hâm nóng thức ăn rồi bưng về hậu viện.

Toàn là những món Tô Mạt thích.

Anh gõ cửa bước vào, Tô Mạt đang nằm bò trên giường xem một chương trình giải trí.

Đôi chân thon dài săn chắc đung đưa trong không trung.

Nghe thấy tiếng động, Tô Mạt cũng chẳng buồn quay đầu lại.

Dù sao không quay đầu cô cũng biết người vào là ai.

Cho đến khi Tần Sâm lại gần, cô ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức mới khẽ nghiêng đầu.

Khi nhìn thấy khay thức ăn Tần Sâm đang bưng, cô nheo mắt lại.

"Ngồi dậy ăn? Hay là nằm bò ra ăn?"

Nghe Tần Sâm hỏi, Tô Mạt vụt ngồi dậy, lười biếng tựa vào đầu giường: "Nằm bò thì ăn kiểu gì? Ăn xong cũng khó tiêu mất."

Nói xong, đôi mắt nước liếc nhìn vào đĩa thức ăn của Tần Sâm, thấy toàn món mình thích, cô thu hồi tầm mắt, tiếp tục xem chương trình giải trí.

Tần Sâm đặt đĩa thức ăn xuống, tay bưng bát, thản nhiên ngồi xuống cạnh giường.

Thấy anh ngồi xuống, Tô Mạt nhích vào trong nửa bước.

Khung cảnh tiếp theo là anh đút, cô ăn.

Đúng lúc chương trình giải trí đang yêu cầu một khách mời nam bế khách mời nữ tham gia cuộc thi đi bộ nhanh.

Năm khách mời nam, chỉ có một anh chàng cao gầy bế được bạn diễn nữ của mình lên.

Bốn người còn lại, mỗi người một vẻ.

Không trẹo chân thì cũng sụm lưng.

Phô trương nhất là có người còn chẳng bế nổi cô bạn diễn trông chưa đầy năm mươi cân lên.

Còn lu loa chê bạn diễn quá béo.

Tô Mạt: "Chậc, thể chất kiểu gì không biết."

Giọng Tần Sâm trầm trầm: "Trước khi ngủ có uống sữa không?"

Tô Mạt chu môi đáp: "Không uống."

Tần Sâm: "Ừm."

Tô Mạt nói: "Em muốn uống nước trái cây."

Tần Sâm hỏi: "Dâu tây? Dưa hấu? Hay là cam?"

Tô Mạt nhấn tua nhanh chương trình giải trí trên tay: "Nước cam."

Tần Sâm đồng ý ngay: "Được."

Buổi tối không dám ăn quá nhiều.

Ăn xong nửa bát cơm, Tần Sâm bưng đĩa và bát không rời đi, Tô Mạt từ trên giường bước xuống đất, đi qua đi lại trong phòng cho tiêu cơm.

Đợi đến khi Tần Sâm cầm nước cam quay lại, Tô Mạt tựa tấm lưng thon vào cửa sổ sát đất nhìn anh.

Tần Sâm tiến lên, Tô Mạt nháy mắt với anh: "Em muốn bế một tay."

Gương mặt Tần Sâm góc cạnh: "Bế thế nào?"

Tô Mạt nói: "Bế kiểu công chúa."

Tần Sâm cúi đầu nhìn cô, giây tiếp theo, trực tiếp đưa tay bế bổng người lên.

Tô Mạt bị bế bổng lên không trung, sợ mình ngã xuống nên theo bản năng ôm lấy cổ Tần Sâm.

Sau khi xác định mình sẽ không bị ngã, cô cong mắt nhìn chằm chằm Tần Sâm một lúc, rồi hôn lên môi anh.

Ngay sau đó, đôi mắt mang theo chút tinh quái nói: "Tần lão bản, cơ hội khó tìm, xin anh nhất định phải trân trọng."

Tần Sâm: "Ừm."

Tô Mạt trêu chọc: "Anh có cảm thấy em đang PUA anh không?"

Giọng Tần Sâm trầm thấp: "Không có."

Tô Mạt không tin: "Thật không?"

Ánh mắt Tần Sâm thâm trầm nhìn cô nói: "PUA là lừa đối phương vào tròng khi họ không hề hay biết, còn anh thì rất tỉnh táo, lòng hiểu rõ, và tâm cam tình nguyện..."

Tô Mạt trong chuyện tình cảm thực ra rất dễ dỗ dành.

Cứ thuận theo cô là được.

Ngoan ngay lập tức.

Giống như lúc này, sau khi Tần Sâm nói xong những lời đó, cô như phần thưởng mà hôn thêm một cái vào bờ môi mỏng của anh, sau đó nhảy từ trên người anh xuống, cười rạng rỡ nói: "Tần lão bản, cố gắng lên nhé, tranh thủ sớm ngày được chính thức phê duyệt, em đặt niềm tin vào anh đấy."

Tần Sâm đưa nước cam cho cô: "Ừm."

Tô Mạt đưa tay nhận lấy, nhấp một ngụm, lúc rủ mắt xuống nhìn thấy cánh tay cơ bắp săn chắc của Tần Sâm đang đút trong túi quần, trái tim như bị móng vuốt mèo cào nhẹ một cái.

Không phải chỉ được cái mã.

Đúng là... rất có lực...

Đề xuất Cổ Đại: Ngoan Ngoan
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN