Tô Mạt vừa dứt lời, Tần Sâm thản nhiên cất điện thoại đi.
Hoàn toàn không thấy vẻ chột dạ.
"Chắc vậy."
Tô Mạt nhếch môi nở nụ cười giễu cợt: "Đây chính là cái gọi là vợ chồng kết tóc sao?"
Tần Sâm ném điện thoại lên bảng điều khiển trung tâm, không tiếp lời.
Tô Mạt lại nói: "Ngay cả người đầu ấp tay gối cũng không nhìn thấu được ông ta, người này giấu mình sâu thật đấy."
Tần Sâm nói: "Càng là kẻ liếm máu trên lưỡi dao thì càng kín miệng."
Tô Mạt khoanh tay trước ngực nói: "Đúng thế, cái cách kiếm tiền mất mạng này đương nhiên là càng ít người biết càng tốt, nhưng..."
Nhưng cái gì Tô Mạt không nói tiếp, chỉ nhíu mày lại.
Tần Sâm biết cô muốn nói gì, nghiêng người sang thắt dây an toàn cho cô: "Trong mắt kẻ hám lợi, ngoài lợi ích của chính mình ra, mọi thứ khác đều chẳng là gì cả."
Tô Mạt cụp mắt nói: "Ngay cả con trai mình cũng không tính sao?"
Tần Sâm nhướng mí mắt: "Em nghĩ tại sao danh tiếng của Tiền Khải lại tệ hại đến thế?"
Tô Mạt nghe vậy đồng tử co rụt lại một cái.
Tần Sâm trầm giọng nói: "Bản thân cậu ta chính là một quân cờ."
Tô Mạt mím chặt môi đỏ.
Tần Sâm nhìn thẳng vào cô.
Tô Mạt đối diện với ánh mắt anh, vô thức cắn môi dưới.
Tần Sâm nhìn thấy vậy, chân mày khẽ nhíu lại, đưa tay mân mê trên làn môi cô.
Người Tô Mạt bỗng chốc cứng đờ.
Giây tiếp theo, không đợi Tô Mạt quay đầu đi, bàn tay thô ráp của Tần Sâm hạ xuống, đột ngột bóp lấy cằm cô, đặt một nụ hôn xuống.
Tần Sâm từ trước đến nay chưa bao giờ là một quân tử nho nhã.
Nụ hôn của anh cũng giống như con người anh vậy, cực kỳ mạnh mẽ.
Công thành chiếm đất.
Quyết liệt bạo dạn.
Tô Mạt dùng hai tay đẩy trước ngực anh, muốn đẩy người ra nhưng lại bị bàn tay to của anh khóa chặt cổ tay, siết chặt trong lòng bàn tay.
Nụ hôn kết thúc, Tần Sâm tì vào cằm cô không nói gì.
Môi Tô Mạt bị hôn đến đỏ bừng còn hơi sưng lên, cổ tay cũng vậy.
Tần Sâm rũ mắt nhìn cô, một lời cũng không nói.
Hồi lâu sau, Tô Mạt bị anh nhìn đến mức quẫn bách, lườm anh một cái rồi bắt đầu vùng vẫy.
Nhưng chút sức lực đó của cô ở chỗ anh chẳng khác nào gãi ngứa.
Mười mấy phút sau, Tô Mạt vùng vẫy mệt rồi, eo thon mềm nhũn tựa vào ghế, không vùng vẫy nữa, cũng không mắng nữa, đôi mày thanh tú dựng lên nhìn Tần Sâm.
Tần Sâm khàn giọng: "Nhớ anh không?"
Tô Mạt nhếch môi đỏ, châm chọc: "Có bệnh, ngay trước mắt thế này..."
Tần Sâm: "Anh hỏi là trái tim em kìa, có nhớ anh không."
Tô Mạt những lời mắng mỏ còn lại nghẹn trong cổ họng.
Tần Sâm lại áp tới, tì trán vào trán cô, chóp mũi khẽ cọ vào chóp mũi cô: "Nhớ không?"
Tô Mạt mím môi không nói lời nào.
Tần Sâm khẳng định: "Nhớ rồi."
Tô Mạt bướng bỉnh tiếp lời: "Không có!"
Tần Sâm khàn giọng: "Anh không tin."
Tô Mạt giận dỗi định quay đầu đi.
Nhưng Tần Sâm lần này khác hẳn mọi khi, chẳng hề chiều chuộng cô chút nào, bàn tay to bóp lấy cằm cô nhất quyết không cho cô cử động, bóp đỏ cả lên cũng không buông tay.
Tô Mạt tức giận: "Tần Sâm!!"
Tần Sâm: "Anh thích em."
Tô Mạt hơi thở nghẹn lại, ngay sau đó hít vào một hơi lạnh.
Giọng Tần Sâm khàn đặc đến đáng sợ: "Làm sao bây giờ, anh vẫn thích em, căn bản không buông tay được."
Nghe thấy lời Tần Sâm, cơn giận của Tô Mạt tan biến quá nửa, cả người trở nên bồn chồn, lúng túng: "Anh thích tôi thì liên quan gì đến tôi."
Tần Sâm trầm giọng nói: "Anh không muốn bị em từ bỏ."
Tô Mạt kiêu kỳ mở lời: "Tôi không muốn kết hôn, anh không muốn không danh không phận, chỉ có thể từ bỏ thôi."
Tô Mạt nói một cách đầy lý lẽ, vẻ "tra nữ" lộ rõ mồn một.
Tô Mạt dứt lời, yết hầu Tần Sâm chuyển động: "Nếu anh không cần danh phận nữa thì sao?"
Tô Mạt: "..."
Tần Sâm nói: "Em có thể quay lại với anh không."
Tô Mạt: "..."
Không khí trong xe theo hai câu nói này của Tần Sâm bỗng chốc tăng nhiệt.
Trái tim Tô Mạt bị anh trêu chọc đến mức vặn vẹo khó chịu.
Cảm giác đó lại trỗi dậy rồi.
Anh trông thật đáng thương.
Cô thì "tra" một cách triệt để.
Nhưng không hiểu sao cô lại rất tận hưởng cảm giác này.
Tần Sâm nói xong, thấy Tô Mạt im lặng liền đưa bàn tay to nắm lấy eo cô, trực tiếp nhấc cô từ ghế phụ sang.
Tô Mạt dùng tay nhéo vào cánh tay anh.
Tần Sâm ôm cô ngồi lên đùi mình, bàn tay to đặt nơi eo cô.
Tư thế này của hai người không thể không nói là mờ ám.
Tần Sâm điều chỉnh ghế ngồi, lại điều chỉnh tư thế ngồi, cả người phóng khoáng lười biếng ngả ra sau.
Tô Mạt bị anh bóp eo không cử động được, nhưng cái miệng vẫn còn dẻo lắm: "Buông tay ra, đồ hèn hạ, vô liêm sỉ, đồ mặt dày..."
Tần Sâm nhìn cô không nói lời nào.
Tô Mạt lại đầy oán khí nói: "Ai thèm quay lại với anh chứ, hai ngày trước chẳng phải còn lên mặt lắm sao? Rất chê bai tôi đúng không? Tôi chỉ ngủ với anh một lần thôi mà, anh không sướng sao? Anh..."
Ánh mắt Tần Sâm sâu thẳm: "Tô Mạt, hồi ở huyện Trường Lạc là em đã đá anh."
Tô Mạt những lời mắng mỏ còn lại nghẹn lại.
Giây tiếp theo, Tô Mạt hít sâu, thua người không thua trận lại nói: "Đá anh rồi mà anh vẫn cứ nhất định phải là tôi."
Tần Sâm: "Ừ."
Tô Mạt lườm anh: "Anh nhất định phải là tôi thì tôi nhất định phải quay lại với anh? Anh quên mất hai ngày trước mình đã đối xử với tôi thế nào rồi sao?"
Tần Sâm bị cô mắng đến mức cụp mắt, bàn tay to đặt trên eo cô xoa nhẹ, giọng khàn đặc như một chú chó trung thành bị uất ức: "Em đá anh, không muốn cho anh danh phận còn ngủ với anh, anh không thể có chút tự trọng nào sao?"
Tô Mạt chém đinh chặt sắt: "Không thể!!"
Tần Sâm: "Được."
Tô Mạt: "..."
Tần Sâm ngước mắt: "Vậy sau này anh không tự trọng nữa, đều nghe theo em hết, em có thể quay lại với anh không?"