Chương 275: Nhược tức nhược ly

Tô Mạt chưa từng thấy một Tần Sâm như thế này.

Vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn.

Khác xa với người đàn ông cứng rắn nhưng ấm áp trong ký ức của cô.

Nhưng nói sao nhỉ?

Khá là nam tính.

Đợi Tần Sâm cúp điện thoại, Tô Mạt đạp giày cao gót đi vào trong.

"Đi thôi."

Tần Sâm quay đầu nhìn cô: "Thu dọn xong hết rồi?"

Tô Mạt đáp: "Ừ."

Rời khỏi khu chung cư, Tô Mạt nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Nhìn một lúc, cô nhếch môi đỏ nói: "Tần Sâm."

Tần Sâm tiếp lời: "Sao vậy?"

Tô Mạt hỏi: "Chỗ anh có nhiều người không?"

Tần Sâm nhìn cô: "Ý em là sao?"

Tô Mạt quay đầu đối mắt với anh, cười nói: "Nếu nhiều người thì có thể giúp em phái hai người bảo vệ Lý An được không."

Tần Sâm trầm giọng đáp: "Được."

Tô Mạt: "Cảm ơn."

Dù sao cô vẫn không yên tâm về Lý An.

Con bé đó đủ cẩn thận nhưng lại không đủ khéo léo.

Tính cách như vậy, dù là trong công việc hay cuộc sống, chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi.

Lỡ như có ai đó ngáng chân hay gài bẫy, không chừng sẽ xảy ra chuyện rắc rối.

Xe lại về tới Thúy Trúc Hiên, Tô Mạt xuống xe, Tần Sâm ra cốp sau lấy vali.

Tô Mạt ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên trời, không biết có phải là ảo giác của cô không, mà cảm thấy trăng đêm nay đặc biệt tròn.

Sau khi vào nhà, Tần Sâm sắp xếp Tô Mạt ở phòng ngủ chính, còn mình thì dọn sang phòng phụ.

Tô Mạt tựa vào khung cửa đứng một lát, không có ý kiến gì, bước vào trong thu xếp đồ đạc của mình.

Cách bài trí trong phòng của Tần Sâm rất đơn giản.

Giống hệt con người anh.

Rất quy củ.

Bố cục phòng ngủ chính, ngoài phòng thay đồ và nhà vệ sinh, còn có một phòng đọc sách.

Tô Mạt bước vào phòng thay đồ trước, mở tủ quần áo ra, thấy có một mặt hoàn toàn trống không, vừa hay để cô xếp quần áo vào, sau đó lại vào nhà vệ sinh bày biện mỹ phẩm của mình.

Cuối cùng, cô đi tới phòng sách, dạo một vòng, tiện tay lấy một cuốn sách trên kệ xuống.

"Huyền Tụng Phục Ly Ca"

"Nơi đó là nhà tắm và yến tiệc, nơi này là chiến đấu và vết thương."

Là một cuốn sách về thời kỳ kháng chiến.

Tô Mạt lật vài trang, trong đầu bỗng lóe lên một câu nói: Mỗi tấc sơn hà, mỗi tấc máu.

Nếu không có các bậc tiền bối liều mạng chiến đấu, sao có thể có cuộc sống hạnh phúc như hiện tại của chúng ta.

Luôn có người cảm thấy lịch sử không cần phải ghi nhớ.

Nếu cả lịch sử cũng không cần ghi nhớ, vậy thì cái gì cần?

Ghi nhớ miếng ăn mà quên đi đòn roi sao?

Tô Mạt đang mải mê đọc sách thì cửa phòng bỗng nhiên bị gõ từ bên ngoài.

Nghe thấy tiếng động, Tô Mạt đặt sách xuống đi ra cửa.

Mở cửa ra, cô chạm ngay ánh mắt của Tần Sâm đang đứng ở cửa, vừa mới tắm xong, khắp người tỏa ra hơi nước.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt giả vờ lả lơi cười khẽ: "Hửm?"

Tần Sâm trầm giọng tiếp lời: "Anh lấy chút đồ."

Tô Mạt trêu chọc: "Cái gì?"

Thần sắc Tần Sâm hơi thiếu tự nhiên: "Để anh tự lấy là được."

Nói xong, Tần Sâm bước vào trong, đi thẳng tới phòng thay đồ.

Tần Sâm đi trước, Tô Mạt thong thả theo sau.

Cô không phải để giám sát anh, đơn thuần là vì rảnh rỗi vô vị thôi.

Khi bước vào phòng thay đồ, thấy anh lấy ra một chiếc quần lót nam màu đen từ một ngăn tủ, cô không nhịn được mà khẽ nhướng mày.

Chậc, hóa ra là quên lấy đồ lót thay.

Vậy bây giờ chẳng phải anh đang...

Tô Mạt nghĩ thầm, ánh mắt không tự chủ được mà dời xuống dưới, dừng lại nơi gấu áo choàng tắm của Tần Sâm.

Khi Tần Sâm quay đầu lại, thứ anh nhìn thấy chính là ánh mắt lả lơi như "nữ lưu manh" của Tô Mạt.

Yết hầu Tần Sâm chuyển động, bàn tay cầm quần lót siết chặt.

Tô Mạt nhướng mí mắt, bị anh bắt quả tang cũng chẳng thấy thẹn thùng, ngược lại còn huýt sáo một cái trêu chọc anh: "Đại sư huynh, thả rông à?"

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN