Nghe thấy lời Tần Sâm nói, Tô Mạt theo bản năng khẽ nhướng mày.
Xem ra tư tưởng của cô vẫn còn quá bảo thủ, chưa tiếp xúc đủ nhiều với sự xấu xa.
Trong xã hội pháp trị, giữa thanh thiên bạch nhật, thế mà lại có kẻ dám buông lời đòi đưa cô lên giường hắn.
Quả nhiên, thứ như nhân tính, một khi đã trở nên đen tối thì chẳng còn điểm dừng hay giới hạn nào nữa.
Tô Mạt hỏi: "Chuyện từ khi nào?"
Tần Sâm đáp: "Chiều nay."
Tô Mạt nhếch đôi môi đỏ mọng: "Rác rưởi."
Tần Sâm nói: "Hiện tại em không có lựa chọn nào khác, nếu em đến chỗ Nguyễn Huy, chưa biết chừng còn mang lại rắc rối cho cô ấy."
Tô Mạt nhìn Tần Sâm, nheo mắt lại: "Anh bằng lòng?"
Tần Sâm trầm giọng: "Hửm?"
Tô Mạt giễu cợt, kết hợp với tình hình chung đụng của hai người hai ngày nay, cô đầy ẩn ý mở lời: "Anh không sợ lỡ như tôi..."
Tô Mạt cố ý nói một cách đầy thâm ý, vừa nói vừa quan sát thần sắc của Tần Sâm.
Tần Sâm bình thản nhìn cô, không hề thấy chút gì khác lạ: "Em sẽ sao?"
Tô Mạt cười khẽ: "Chưa biết chừng."
Tần Sâm khẳng định: "Em sẽ không."
Tô Mạt cười tươi rói trêu chọc: "Nhỡ đâu thì sao?"
Tần Sâm nhấp một ngụm trà, giọng nói trầm thấp vang lên: "Tô Mạt, có lẽ em đang chuẩn bị từ bỏ anh rồi đúng không?"
Tô Mạt nghe vậy thì thắt lòng, không tự chủ được mà nhíu mày.
Tần Sâm mân mê chén trà: "Anh có thể nhìn ra được."
Tô Mạt im lặng.
Tần Sâm nói: "Cũng tốt."
Cũng tốt?
Ý gì đây?
Tô Mạt nhíu mày nhìn Tần Sâm, đang định hỏi thì anh đã đặt chén trà xuống, đứng dậy nói: "Nếu em không có ý kiến gì thì bây giờ anh đưa em đi lấy hành lý."
Tô Mạt hơi ngẩng đầu nhìn anh: "Gấp gáp vậy sao?"
Tần Sâm nhìn đồng hồ trên cổ tay: "Ngày mai khai trương rồi, muộn quá sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi."
Đối với đề nghị của Tần Sâm, Tô Mạt không phản đối.
Cô chưa ngốc đến mức đem an toàn của bản thân ra làm trò đùa.
Rời khỏi Thúy Trúc Hiên, Tô Mạt lên xe của Tần Sâm.
Trên xe, cả hai im lặng suốt quãng đường.
Thấy xe sắp đến trang viên Tử Kinh, Tần Sâm bỗng nhiên lên tiếng: "Hôm đó ở phòng bao, đúng là có camera giám sát."
Tô Mạt đang xuất thần, nghe thấy lời anh thì hoàn hồn quay đầu lại: "Hửm?"
Tần Sâm trầm giọng giải thích: "Hôm Sư mẫu mời cơm, trong phòng bao có camera."
Tô Mạt bừng tỉnh đại ngộ, nhớ lại chuyện đó.
Hôm đó cô còn nhắn tin hỏi Tần Sâm, không ngờ là có thật.
Tô Mạt suy nghĩ vài giây, nhếch môi đỏ: "Sư mẫu rốt cuộc là muốn làm gì?"
Tần Sâm nói: "Tạm thời vẫn chưa chắc chắn."
Tô Mạt khẽ hít một hơi: "Sư mẫu có tham gia vào chuyện của bảo tàng không?"
Tần Sâm: "Không biết."
Tô Mạt mím môi.
Xe đến khu chung cư, hai người lần lượt xuống xe.
Vừa đi được vài bước đã thấy Tiền Khải đang ôm một bó hoa bách hợp.
Hôm nay Tiền Khải diện vest giày da chỉnh tề, không biết có phải để trông cho chính thức hơn không mà kiểu tóc cũng thay đổi, vuốt ngược ra sau, còn bôi cả keo bóng loáng.
Tô Mạt: "..."
Thú thực, bộ trang phục này của Tiền Khải chẳng hợp với anh ta chút nào.
Không hợp từ trong ra ngoài.
Người thì đầy cơ bắp, nhưng mặt mũi lại trông cực kỳ non choẹt.
Vốn dĩ đã rất mâu thuẫn rồi.
Lại thêm bộ đồ dành cho những dịp trang trọng này nữa.
Nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị.
Thấy Tô Mạt, Tiền Khải ôm hoa bách hợp bước tới, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt: "Tô tiểu thư."
Tô Mạt đứng yên không nhúc nhích: "Tiền thiếu gia."
Tiền Khải nói: "Thiếu gia gì chứ, Tô tiểu thư cô cứ gọi thẳng tên tôi là được, hay thế này đi, tôi gọi cô là Mạt Mạt, cô gọi tôi là Khải Khải."
Khóe miệng Tô Mạt khẽ giật, may mà tối nay chưa ăn cơm, không thì có khi nôn sạch bữa tối ra mất.
Tiền Khải: "Mạt Mạt, cô thấy đề nghị này của tôi thế nào?"
Tô Mạt cười như không cười: "Chẳng ra làm sao cả."
Tiền Khải bị mỉa mai cũng không giận, đẩy bó bách hợp trong tay về phía Tô Mạt, trịnh trọng nói: "Tô Mạt tiểu thư, từ lần đầu gặp cô, tôi đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi quyết định từ hôm nay sẽ chính thức theo đuổi cô."
Tình tiết đảo ngược khiến người ta không kịp trở tay.
Tô Mạt nhìn bó hoa bách hợp đưa tới trước mặt, não bộ khựng lại một lát, giây sau liền quay người lùi lại hai bước, khoác lấy cánh tay Tần Sâm, cười duyên dáng nói: "Tiền thiếu gia, xin lỗi nhé, tôi có bạn trai rồi."