Chương 268: Muốn hay không muốn

Nụ hôn này bắt đầu như thế nào, không có cách nào kiểm chứng.

Tóm lại, khi Tô Mạt ngã vào lòng Tần Sâm, cả người cô đều mềm nhũn.

Tần Sâm tì trán vào trán cô, cố gắng kiểm soát cô không được động đậy lung tung: "Em say rồi."

Tô Mạt mắt ướt át: "Em không có."

Yết hầu Tần Sâm lăn động: "Ngủ đi."

Tay Tô Mạt quàng trên cổ anh không buông, kiêu ngạo hừ nhẹ: "Anh xin lỗi em đi."

Tần Sâm không lên tiếng, đứng dậy đặt người nằm lại lên giường, không đợi cô có phản ứng tiếp theo, anh cũng leo lên giường, giam cầm cô trong lòng, đưa tay tắt đèn đầu giường.

Ngoài cửa sổ ánh trăng lốm đốm.

Trong phòng ngủ yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của nhau.

Tô Mạt thực sự là say không nhẹ.

Lúc đầu còn vùng vẫy trong lòng Tần Sâm, vùng vẫy không được bao lâu thì từ bỏ kháng cự đi vào giấc mộng.

Cái gì mà không say.

Càng là người say không nhẹ thì càng nói mình không say.

Nhận ra cô đã ngủ say, Tần Sâm cúi đầu hôn lên trán cô.

Hôn một cách cẩn thận, như thể trân bảo.

Ngày hôm sau.

Tô Mạt mơ thấy mình đang ở trong một cái lò lửa lớn.

Không trốn thoát được, không vùng vẫy được.

Cô cuộn tròn mình lại, đặt câu hỏi trong mơ: "Tôi đang ở đâu thế này?"

Có người trả lời cô: "Lò luyện đan của Thái Thượng Lão Quân."

Tim Tô Mạt thắt lại một cái: "Tại sao tôi lại ở đây?"

Đối phương nói: "Con khỉ kia, ngươi không ở đây thì ở đâu."

Tô Mạt hoàn toàn bị dọa cho tỉnh giấc.

Bởi vì cô mơ thấy toàn thân mình đều mọc đầy lông, biến thành một con khỉ, cô dốc sức nhảy ra ngoài từ trong lò luyện đan, nhảy đến cuối cùng, không nhảy ra được, người trái lại bị nhảy cho tỉnh luôn...

Cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm trần nhà thẫn thờ.

Bình ổn cảm xúc một lúc, nhận ra mình đang được người ta ôm, đầu nghiêng sang một bên, nhìn về phía Tần Sâm đang ngủ bên cạnh mình.

Trước đây hai người đã từng ngủ cùng nhau N lần rồi.

Cô đều không thấy có gì cả.

Lúc này, đột nhiên có một cảm giác không nói nên lời.

Giống như niềm vui khi tìm lại được thứ đã mất, lại giống như một số cảm xúc khác.

Tô Mạt đang xuất thần thì Tần Sâm mở mắt ra.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt ngẩn ra một lúc, phản ứng lại, không đợi Tần Sâm tỉnh táo hẳn, động tác của cô nhanh hơn não, thoát khỏi cái ôm của anh, lật người đè lên người anh.

Tần Sâm nhíu mày.

Tô Mạt mạnh mẽ cúi đầu hôn anh, không nhắm mắt, cứ thế nhìn thẳng, cho đến khi hôn cho đôi lông mày đang nhíu lại của anh giãn ra từng chút một.

Nhận ra Tần Sâm không còn kháng cự nữa, Tô Mạt được nước lấn tới, một đôi tay luồn vào dưới vạt áo anh, sờ soạng khắp thân trên của anh, thế vẫn chưa đủ, cô còn dùng ngón tay trượt dọc theo bụng dưới của anh xuống dưới.

Có bài học từ lần trước, Tô Mạt lần này căn bản không cho Tần Sâm cơ hội phản kháng.

Động tác nhanh chóng, đi thẳng vào trọng tâm.

Tần Sâm: "!!"

Tô Mạt nắm giữ mệnh mạch của anh, cười tủm tỉm, còn có chút đắc ý nhỏ: "Tần lão bản, có phải anh đã lâu không..."

Tần Sâm giọng khàn đặc: "Buông tay."

Tô Mạt chớp chớp mắt: "Nếu em không buông thì sao?"

Yết hầu Tần Sâm trượt lên trượt xuống: "Tô Mạt, buông tay đi, em đừng quá..."

Đừng quá cái gì, Tần Sâm chưa nói xong, động tác dưới tay Tô Mạt càng lúc càng trêu chọc, đôi môi đỏ cũng dời từ trước đôi môi mỏng của Tần Sâm xuống vị trí yết hầu của anh...

Cô hôn một cách triền miên sướt mướt, bàn tay Tần Sâm buông thõng bên hông không khỏi siết chặt.

Tô Mạt rất hài lòng với phản ứng này của Tần Sâm, dụ dỗ nói: "Tần lão bản, đã thế này rồi, hay là, sáng nay chúng ta cứ..."

Tần Sâm nghiến chặt răng: "Xuống đi."

Tô Mạt cười duyên, đầy sức sống, giống như một sự kết hợp giữa yêu tinh và tra nữ: "Anh chắc chắn chứ?"

Tần Sâm không nói lời nào, Tô Mạt cúi người xuống dưới, vòng eo thon uốn éo, đôi môi đỏ khẽ mở, cắn lấy chiếc cúc áo sơ mi của anh, đầu lưỡi linh hoạt phác họa cởi ra từng chiếc một.

Tần Sâm hít một hơi lạnh, như thể đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

Tô Mạt: "Tần lão bản, rốt cuộc là muốn hay không muốn, tự anh nói đi..."

Đề xuất Ngược Tâm: Ái Tình Đã Hóa Bi Thương
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN