Chương 257: Danh phận Kết hôn

Khi Tần Sâm bước ra khỏi văn phòng của Hầu Quốc Lương, Hầu Quốc Lương ngã ngồi xuống ghế, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Thân trong thời loạn, làm gì có chuyện giữ mình trong sạch.

Bên kia, trong bảo tàng loạn thành một đoàn, Tô Mạt lại đang tĩnh tâm làm phục chế trong phòng làm việc.

Diệp Nhiễm đứng sau lưng cô, châm chọc mỉa mai: "Cô không lo lắng sao?"

Tô Mạt quay lưng về phía cô ta tiếp lời: "Lo lắng cái gì?"

Diệp Nhiễm: "Cổ vật bảo tàng bị đánh tráo, rước họa vào thân đấy."

Tô Mạt khẽ cười, không cho là đúng: "Cũng không phải tôi trộm, tôi lo lắng cái gì?"

Diệp Nhiễm mím môi, im lặng một lát, đi đến bên cạnh Tô Mạt, cúi đầu ghé sát tai cô chế giễu nói: "Có phải cô nghĩ cô ngụy trang rất tốt không?"

Tô Mạt cười khẩy: "Hửm?"

Diệp Nhiễm nói tiếp: "Lần này cô quay lại Phượng Hi Các là để điều tra nguyên nhân cái chết của sư phụ Triệu, phải không?"

Tô Mạt nghiêng đầu, nheo mắt lại: "Sau đó thì sao?"

Diệp Nhiễm: "Cô nghi ngờ Phàn tổng."

Tô Mạt đặt công cụ phục chế trong tay xuống, nhướng mắt: "Ý cô là sư thúc tôi có liên quan đến cái chết của sư phụ tôi?"

Đối mặt với câu hỏi ngược lại của Tô Mạt, sắc mặt Diệp Nhiễm hơi thay đổi: "Tôi không có nói."

Tô Mạt giễu cợt: "Nhưng mấy câu vừa rồi của cô chính là ý đó."

Diệp Nhiễm bị phản đòn, hơi thở nghẹn lại.

Tô Mạt môi đỏ nở nụ cười, khoanh tay trước ngực, eo thon dựa ra sau: "Diệp Nhiễm, tôi biết cô là chị em tốt của tôi mà, lúc nào cũng tiết lộ cho tôi vài tin tức hữu ích."

Diệp Nhiễm: "!!"

Diệp Nhiễm cuối cùng hậm hực rời đi, vừa vặn lướt qua Tần Sâm đang bước vào cửa.

Tần Sâm sải bước đi vào trong: "Cô ta làm sao vậy?"

Tô Mạt cười tủm tỉm: "Lo cho cô ta à?"

Tần Sâm rũ mắt nhìn cô.

Tô Mạt đột nhiên mỉm cười, đứng dậy, nói chuyện nghiêm túc: "Phía Hầu giám đốc tình hình thế nào rồi?"

Tần Sâm nói: "Ông ta biết người đứng sau là ai, nhưng không dám đứng ra chỉ chứng."

Tô Mạt nghe vậy thì nhíu mày: "Vậy chuyện lần này giải quyết thế nào?"

Tần Sâm nói: "Trấn áp xuống trước đã."

Tô Mạt: "Trấn áp thế nào?"

Cổ vật bị mất không phải chuyện nhỏ.

Chuyện thế này ai dám trấn áp?

Tần Sâm trầm giọng nói: "Chỉ cần không ai nói ra ngoài, chuyện này sẽ trấn áp được."

Tô Mạt: "..."

Nói ra ngoài?

Ai dám nói ra ngoài?

Gây ra rắc rối thì ai gánh vác nổi trách nhiệm này?

Tô Mạt suy tính, hiểu ngay dụng ý của Tần Sâm: "Tốt nhất là bình an vô sự."

Tần Sâm cúi đầu nhìn cô, không lên tiếng.

Vài phút sau, Tần Sâm mở miệng: "Em có muốn quay về Trường Lạc không?"

Tô Mạt trêu chọc: "Hửm?"

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mạt bước tới trước một bước, đầu ngón tay thon dài mềm mại luồn vào dưới vạt áo Tần Sâm, giống như trước đây, cọ xát lên cơ bụng anh: "Đại sư huynh, anh lo cho em à."

Cơ bụng Tần Sâm đột nhiên căng cứng.

Nhận thấy phản ứng của Tần Sâm, bàn tay Tô Mạt đang mơn trớn trên bụng dưới của anh liền trượt xuống.

Gần như ngay lập tức, khi đầu ngón tay Tô Mạt định thám hiểm sâu hơn, cổ tay cô đã bị bàn tay to lớn của Tần Sâm giữ chặt.

Cô cố ý nũng nịu nhìn anh, yết hầu Tần Sâm lăn lên lộn xuống: "Danh phận."

Tô Mạt môi đỏ cong lên: "Bạn trai?"

Tô Mạt cười một cách không đứng đắn.

Giống như việc cho anh một danh phận cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Bàn tay Tần Sâm đang nắm cổ tay cô siết chặt lại, trầm giọng nói: "Ở chỗ anh, em chẳng có chút uy tín nào cả."

Tô Mạt nhướng mày: "Hửm?"

Tần Sâm nói: "Chỉ là bạn trai bạn gái thì không được."

Tô Mạt cười thành tiếng: "Bạn trai bạn gái còn không được, chẳng lẽ muốn kết hôn?"

Tô Mạt khi nói câu này vốn dĩ chỉ là đùa giỡn.

Ai ngờ, giây tiếp theo, ánh mắt Tần Sâm thâm trầm nói: "Ừm."

Nghe thấy lời Tần Sâm, nụ cười trên mặt Tô Mạt lập tức cứng đờ.

Hai người đối diện, Tần Sâm rút tay cô ra khỏi áo mình, thần sắc vô cùng nghiêm túc: "Thời gian ba tháng, kết hôn với anh, hoặc là hai chúng ta đường ai nấy đi."

Tô Mạt: "!!"

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN