Vị khách không mời mà Phàn Lục dẫn đến là Tưởng Thương.
Cùng với tiếng khách sáo của Phàn Lục, hai người ngồi xuống.
Phàn Lục ngồi ghế chủ tọa, Tô Mạt thấy tình hình này, tự giác lùi xuống một vị trí.
Tưởng Thương là chủ đầu tư của Phượng Khê Các, tự nhiên không thể ngồi ghế dưới.
Tần Sâm thân phận địa vị ở đó, xét về vai vế cũng tự nhiên không thể.
Nên người có thể lùi lại chỉ có Tô Mạt.
Tô Mạt lùi lại, Lý An cũng lùi theo.
Bên trái Tô Mạt là Tần Sâm, bên phải là Lý An.
Diệp Nhiễm hôm nay an phận thủ thường đến lạ, không đi quyến rũ Tưởng Thương, mà để Trọng Duệ ngồi cạnh Tưởng Thương, cô ta ngồi cạnh Trọng Duệ.
Sau khi mọi người đã vào chỗ, nhân viên phục vụ đi tới để gọi món.
Phàn Lục làm chủ xị, bày ra dáng vẻ bề trên, bảo mấy người bọn họ gọi món.
Tưởng Thương là chủ đầu tư, lại ngồi gần Phàn Lục, tự nhiên là anh ta gọi trước.
Không biết có phải cố ý hay không, mỗi một món gọi ra đều là món Tô Mạt thích.
Tưởng Thương gọi xong, Phàn Lục đưa thực đơn cho Tần Sâm.
Tần Sâm không nhận, đẩy sang cho Tô Mạt.
Tô Mạt thì gọi mấy món, ngẫu nhiên làm sao, đều là món Tần Sâm thích ăn nhưng Tưởng Thương lại không thích.
Sau khi Tô Mạt gọi xong món này, sắc mặt Tưởng Thương lập tức trầm xuống.
Tiếp theo gọi món là Lý An, Diệp Nhiễm.
Trọng Duệ không gọi, bảo tùy ý, không kén ăn.
Một lát sau, các món ăn đã lên đủ, nhân viên phục vụ rót đầy vòng rượu đầu tiên, Trọng Duệ đón lấy chai rượu từ tay nhân viên phục vụ, bảo cô ấy cứ đứng đợi ở cửa.
Rượu quá ba tuần, Phàn Lục đi thẳng vào chủ đề.
"Trong căn phòng này đều là người mình, tôi cũng không vòng vo tam quốc nữa."
"Chắc mọi người cũng nghe nói rồi, tôi đã tiếp quản cái xưởng đó của Phó Tiến."
Nói đoạn, Phàn Lục cầm ly rượu đứng dậy: "Hiện tại các giấy tờ phê duyệt tôi đều đã làm xong rồi, thiếu sót duy nhất chính là làm sao để nhóm khách hàng công nhận đồ sơn mài Bình Dao thôi quang sản xuất hàng loạt."
Sơn mài Bình Dao thôi quang, sở dĩ có cái tên này là vì trong quá trình chế tác có một công đoạn quan trọng nhất và bắt buộc, đó là dùng tay để đẩy cho bóng (thôi quang), dùng tay chà xát liên tục cho đến khi cảm thấy trơn nhẵn.
Thứ sản xuất hàng loạt bằng máy móc.
Làm sao có thể gọi là đồ sơn mài thôi quang được?
Giá trị và ý nghĩa, bao gồm cả sự kế thừa, đều chênh lệch không chỉ một chút.
Thứ được đáp ứng chỉ là những kẻ trục lợi tư bản như Phàn Lục mà thôi.
Phàn Lục dứt lời, trong phòng bao không ai tiếp lời.
Khoảng chừng bảy tám giây sau, Tưởng Thương tiếp lời ông ta: "Tôi chỉ là một thương nhân, việc khác không giúp được gì, tôi chỉ có thể nói là Tưởng thị chắc chắn sẽ góp vốn đầu tư."
Trên mặt Phàn Lục đầy vẻ tươi cười, cái thân phận địa vị này, tuổi tác cũng đã ở đó rồi, lúc này lại vì năm đấu gạo mà khom lưng, uống cạn ly rượu trong tay.
Phàn Lục uống cạn, Tưởng Thương cũng uống cạn.
Phàn Lục lại hướng tầm mắt sang Tần Sâm: "Tiểu Ngũ, nghe nói Văn Hiên Các của sư phụ cậu sắp khai trương lại à?"
Tần Sâm xoay ly rượu, nhìn về phía Phàn Lục: "Vâng."
Phàn Lục nói: "Hiện tại Mạt Mạt đang ở chỗ tôi, Chử Hành và Lục Thương lại ra ngoài làm riêng rồi, sư thúc biết cậu có bản lĩnh, nhưng chỉ dựa vào một mình cậu thì e là đơn thương độc mã khó mà chống đỡ nổi."
Tần Sâm: "Không phiền sư thúc nhọc lòng."
Phàn Lục nghe vậy cũng không giận, tiếp tục ướm hỏi: "Thế này đi, cái xưởng tôi mới tiếp quản đó, sẽ dùng danh nghĩa Văn Hiên Các của sư phụ cậu nhé? Như vậy mạch của sư phụ cậu cũng được kế thừa, nếu làm tốt..."
Phàn Lục vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp, Tần Sâm lên tiếng ngắt lời: "Cảm ơn ý tốt của sư thúc, không cần đâu ạ."
Nụ cười trên mặt Phàn Lục hơi thu lại, nhìn sang Tô Mạt.
Tô Mạt tối nay không uống rượu, cô uống nước trái cây, nghịch cái ly nước trong tay, không trả lời câu hỏi này mà hỏi một câu khác: "Sư thúc định hợp tác với Nhất Phẩm Các ạ?"
Chuyện này không giấu được.
Phàn Lục biết rõ lợi hại, tiếp lời: "Phải, nhưng mà..."
Tô Mạt: "Sư phụ năm đó có sư huấn, không hợp tác với doanh nghiệp nước ngoài, không hợp tác với công ty liên doanh có vốn đầu tư nước ngoài góp cổ phần."
Nghe thấy lời Tô Mạt nói, nụ cười trên mặt Phàn Lục từng chút một thu lại.
Một lát sau, ông ta bỗng nhiên cười như không cười nói: "Nếu tôi nhất định phải hợp tác thì sao?"
Tô Mạt mỉm cười: "Phượng Khê Các hợp tác với ai, cháu không có ý kiến gì."
Phàn Lục: "Mạt Mạt."
Sắc mặt Phàn Lục không được tốt cho lắm, rõ ràng là đang làm khó Tô Mạt.
Tô Mạt sắc mặt không đổi, vòng eo mảnh khảnh tựa ra sau, cười hì hì nói: "Sư thúc có gì cứ việc nói thẳng, không sao đâu, cháu không phải là người có trái tim thủy tinh, chịu đựng được."
Phàn Lục không biết lên cơn gì, vốn luôn là một con cáo già tươi cười, tối nay lại xé rách mặt: "Nếu tôi nhất định phải dùng danh nghĩa Văn Hiên Các để sản xuất đồ sơn mài hàng loạt thì sao?"
Ý cười nơi khóe môi Tô Mạt càng sâu, nhưng đáy mắt lại là hơi lạnh thấu xương, đôi môi đỏ mọng mấp máy, đang định mở lời thì lời nói đã bị Tần Sâm tiếp lấy: "Sư thúc, liều lĩnh chưa chắc đã giành được nửa đời vinh hoa, tuy nói chết sớm chết muộn đều như nhau, nhưng thực tế thì khác biệt khá lớn đấy ạ."
"Chết muộn, chẳng qua chỉ là sinh lão bệnh tử, nhưng chết sớm thì có quá nhiều tai nạn bất ngờ."
Nói đoạn, Tần Sâm nhướng mí mắt nhìn về phía Phàn Lục: "Sư thúc thấy cháu nói có đúng không?"