Chương 247: Anh định lực tốt một chút

Tô Mạt làm chuỗi động tác này cực kỳ thuần thục.

Chẳng còn cách nào khác, hai người hồi ở huyện Trường Lạc thực sự đã không ít lần quấn quýt mặn nồng.

Tần Sâm mặt không đổi sắc nhìn cô, giọng nói nghiêm nghị: "Em lại trêu à?"

Tô Mạt chớp chớp mắt: "Anh định lực tốt một chút là không sao đâu."

Tần Sâm nhíu mày.

Tô Mạt ngay sau đó lại nghiêm mặt nói: "Có vẻ như anh chẳng hề ngạc nhiên chút nào với những lời em vừa nói."

Tần Sâm nói: "Nghề nào mà chẳng có những chuyện dơ bẩn không muốn cho người ngoài biết, chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả."

Tô Mạt gắp một miếng cá, cắn đầu đũa: "Sư phụ hồi đó là đã cản trở lợi ích của ai? Hay là đụng chạm đến miếng bánh của ai rồi?"

Tần Sâm trầm giọng đáp: "Đều có cả."

Tô Mạt cúi mắt, lại nói: "Sau khi anh biết thân phận của em, anh trăm phương ngàn kế ngăn cản, là sợ em gặp nguy hiểm sao?"

Tần Sâm không nói gì, cảm nhận được bàn chân mềm mại dưới gầm bàn càng lúc càng quá đáng, yết hầu chuyển động.

Tô Mạt đã cởi giày cao gót ra, không đi tất, đầu ngón chân móc vào ống quần tây của Tần Sâm rồi thăm dò vào trong.

Đầu ngón chân cô lạnh ngắt, bắp chân anh nóng hổi.

Sự giao thoa giữa băng và lửa khiến cả hai đều thấy khá dễ chịu.

Tần Sâm: "Tô Mạt."

Tô Mạt lý không thẳng nhưng khí vẫn hùng hồn, nói cực nhỏ: "Tối qua em đã suy nghĩ kỹ rồi, em đúng là vẫn còn hứng thú với anh, nhưng hiện tại em có quá nhiều điều mờ mịt về tương lai, thế này đi, em cứ thả thính trước, nếu anh cầm lòng được mà em lại không cầm lòng được, em sẽ cho anh danh phận, còn nếu là anh không cầm lòng được trước, thì anh cứ danh bất chính ngôn bất thuận mà ở bên em..."

Ánh mắt Tần Sâm tối sầm lại: "Làm sao em có thể nói một đoạn đáng lẽ phải chột dạ như thế này một cách hùng hồn như vậy hả?"

Tô Mạt từng miếng từng miếng nhỏ ăn cơm, vô cùng thành thật: "Thực sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn nữa."

Tần Sâm: "..."

Tần Sâm nhìn chằm chằm Tô Mạt, ánh mắt lạnh lùng.

Nhận ra hơi lạnh tỏa ra từ người anh, Tô Mạt cúi đầu im lặng ăn cơm.

Sau bữa ăn, Tô Mạt đứng dậy đi trả khay cơm, Tần Sâm trầm giọng nói: "Đừng có đi quá gần với người của Nhất Phẩm Các."

Tô Mạt quay đầu cười duyên: "Vâng."

Nói xong, Tô Mạt cúi người xách đôi giày cao gót của mình lên, bộ vest công sở, phần áo vest phía trên cứ thế bất ngờ bị kéo lên, để lộ một đoạn eo thon trắng nõn nà không đầy một cái ôm.

Ánh mắt Tần Sâm tối sầm lại, nhíu mày.

Ăn cơm trưa xong, mấy người quay lại xưởng phục chế nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục công việc phục chế.

Để cho tỉnh táo, Tô Mạt gọi bốn ly cà phê, mỗi người một ly.

Diệp Nhiễm khi nhận cà phê thần sắc không được tự nhiên cho lắm.

Có lẽ là vì cả hai còn phải hợp tác lâu dài, nên rốt cuộc cũng không đến mức xé rách mặt nhau quá đáng.

Tô Mạt tựa lưng vào ghế cắn ống hút uống cà phê, ra vẻ vô tình hờ hững hỏi Diệp Nhiễm: "Cô có từng hối hận không?"

Động tác uống cà phê của Diệp Nhiễm khựng lại.

Tô Mạt: "Với năng lực của cô, tuy thiên phú không đủ nhưng hậu thiên đủ cần cù, thực ra không đến mức không sống nổi trong nghề này, tại sao nhất định phải đi bước này?"

Tô Mạt nói một lời hai ý nghĩa.

Diệp Nhiễm mím môi, ngẩng đầu nhìn về phía Tô Mạt: "Tô Mạt, cô thấy quan hệ chị em của chúng ta những năm qua thế nào?"

Tô Mạt đối mắt với cô ta, suy nghĩ một lát rồi thành thật nói: "Cũng được."

Chẳng qua chỉ là Diệp Nhiễm bị bắt nạt trong công việc thì cô ra mặt.

Cô kém về mặt kỹ năng sống thì Diệp Nhiễm cũng sẽ giúp đỡ cô.

Nếu nhất định phải nói gì đó, thú thật, với tư cách là chị em, hai người khá bù trừ cho nhau.

Không giống như cô và Nguyễn Hủy, đều là những kẻ mạnh trong công việc nhưng lại là những kẻ ngốc về kiến thức sống cơ bản.

Tô Mạt dứt lời, Diệp Nhiễm cười giễu: "Cô thấy cũng được sao? Nhưng tôi lại không thấy thế, ở bên cạnh cô, tôi luôn cảm thấy mình giống như một vật làm nền vậy, chỉ cần nơi nào có cô là tuyệt đối sẽ không có ai chú ý đến tôi."

Tô Mạt nheo mắt: "Cô nghĩ như thế sao?"

Diệp Nhiễm: "Nếu không thì sao?"

Tô Mạt khẽ cười: "Diệp Nhiễm, con người sống một đời, tôi luôn tôn sùng việc đặt sự chú ý vào bản thân mình nhiều hơn, cô dùng sở trường của tôi để so với sở đoản của bản thân mình, cô có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân à?"

Nói đoạn, Tô Mạt ngồi thẳng dậy, mở nắp ly cà phê ra, uống một ngụm, ngậm một viên đá cắn nát, tiếp tục nói: "Một bước sai, từng bước sai, có thể chết một Phó Tiến thì cũng có thể chết một Phó Tiến thứ hai."

Nghe thấy lời Tô Mạt nói, bàn tay cầm ly cà phê của Diệp Nhiễm siết chặt lại.

Nhìn thấy phản ứng của cô ta, Tô Mạt không nói thêm lời thừa thãi nào, đứng dậy bước ra khỏi xưởng phục chế.

Cô vừa đi ra sân định hít thở không khí thì đụng ngay phải Tần Sâm cũng đang hít thở không khí và uống cà phê.

Tô Mạt môi đỏ mỉm cười, nắm lấy cổ tay Tần Sâm đưa ly cà phê trong tay anh đến trước mặt, đôi môi mấp máy ngậm lấy ống hút, uống một ngụm, rồi nhướng mí mắt đầy mê hoặc nhìn anh nói: "Đại sư huynh, có nghĩ đến cái gì không?"

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN