Chương 231: Muộn màng nhận ra mình đã lún sâu

Tần Sâm vừa dứt lời, nụ cười trên mặt Tô Mạt đông cứng lại.

Giây tiếp theo, Tần Sâm lướt qua người cô, lúc rời đi còn để lại một câu: "Chuyện của Văn Hiên Các cứ liên lạc bất cứ lúc nào."

Tô Mạt nghe vậy, đầu lưỡi chạm vào răng sứ, không quay đầu lại.

Chậc.

Cô chỉ muốn điều hòa không khí nên mới thuận miệng nói một câu thôi, cũng chẳng có ý gì khác, sao anh lại nổi giận chứ?

Làm như cô là kẻ bạc tình lắm không bằng.

Ở phía bên kia, Tần Sâm đi thang máy xuống lầu, đứng trong màn đêm rút bao thuốc ra, gõ một điếu ngậm lệch trên miệng.

Anh vốn dĩ chẳng phải kiểu đàn ông tinh anh gì cả.

Cũng không làm nổi mấy cái điệu bộ ra vẻ tinh anh đó.

Anh hơi nghiêng đầu, đang định dùng tay che gió để châm thuốc thì bỗng thấy một người bước ra từ bóng cây cách đó không xa.

Thuốc được châm lửa, Tần Sâm phả khói vào không trung, đối mắt với đối phương.

Tình địch gặp nhau, đặc biệt đỏ mắt.

Tưởng Thương lên tiếng trước: "Nghe nói hai người chia tay rồi?"

Tần Sâm cắn đầu lọc thuốc, giọng nói lạnh thấu xương: "Ly hôn không ly gia, chưa nghe qua bao giờ à?"

Tưởng Thương: "Tôi ly hôn rồi."

Toàn thân Tần Sâm tỏa ra hơi lạnh: "Rồi sao?"

Tưởng Thương ghét cái vẻ mặt làm gì cũng nắm chắc phần thắng này của Tần Sâm, anh ta đối đầu: "Lần này tôi sẽ không buông tay Mạt Mạt thêm lần nào nữa."

Tần Sâm lấy điếu thuốc ở khóe miệng xuống gẩy tàn: "Sẽ không buông tay cô ấy nữa?"

Tưởng Thương khẳng định: "Đúng thế."

Tần Sâm hiếm khi cười khẩy một tiếng: "Hiện tại anh có đang nắm tay cô ấy không?"

Đúng là giết người không cần dao.

Một câu nói của Tần Sâm khiến Tưởng Thương không còn gì để nói.

Lát sau, Tần Sâm dập tắt điếu thuốc giữa ngón tay, giọng nói nghiêm nghị: "Tưởng Thương, hãy làm tốt chức Tổng giám đốc Tưởng thị của anh đi, giữ cho chắc mảnh đất của mình, đừng chạm vào lĩnh vực anh không nên chạm, cũng đừng tơ tưởng đến người anh không nên tơ tưởng."

Tưởng Thương: "Nếu tôi cứ chạm vào và cứ tơ tưởng thì sao?"

Tần Sâm lạnh lùng: "Anh gánh nổi hậu quả là được."

Nói xong với Tưởng Thương, Tần Sâm sải bước đi về phía bãi đỗ xe.

Tưởng Thương nhìn chằm chằm theo bóng lưng anh.

Cảm giác áp bức và cơn giận cùng lúc ập đến với anh ta.

Dưới lầu chiến hỏa ngút trời, trên lầu Tô Mạt chẳng hề hay biết.

Sau khi Tần Sâm đi, cô vào phòng tắm tắm rửa, lúc bôi sữa dưỡng thể vô tình phát hiện ra không có Tần Sâm "vỗ béo", eo cô đã gầy đi một vòng.

Thật sự không biết nên nói đây là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.

Tắm xong, cô mặc bộ đồ ngủ nằm trên giường cày phim.

Đang xem, trong đầu bỗng lóe lên câu nói tối nay của Tần Sâm: "Tô Mạt, cái người như em rốt cuộc có tim không hả?"

Lại kết hợp với thần thái lúc đó của anh...

Một cách khó hiểu, nó khiến cô cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.

Một trận phiền lòng, cô dứt khoát thoát khỏi bộ phim, chuyển tay vào xem Vòng bạn bè, suy đi tính lại, cảm thấy vẫn cần thiết phải giải thích với Tần Sâm một chút.

Dù sao hiện tại hai người nói thế nào cũng coi như là đối tác.

Nếu có hiềm khích thì chung quy cũng không tốt lắm.

[Lời em nói tối nay không có ý gì khác đâu.]

Gửi xong, Tô Mạt cảm thấy câu này nhìn hơi kỳ cục, suy nghĩ một chút rồi lại gõ chữ: Em chỉ thấy anh giờ tuổi tác cũng đến lúc rồi, đối phương trông cũng được, chính là rất thân thiện, xuất phát từ ý tốt...

Đang gõ, ngón tay Tô Mạt khựng lại trên phím nhập.

Cô không gõ tiếp được nữa, giả tạo quá.

Cái gì mà xuất phát từ sự thân thiện, cái gì mà xuất phát từ ý tốt.

Cô căn bản không nghĩ như thế.

Mục đích ban đầu khi cô hỏi câu đó là muốn xác định xem Tần Sâm có cảm tình với đối tượng xem mắt hay không.

Dù đã chính tai nghe thấy anh từ chối, nhưng cô vẫn muốn xác nhận lại lần nữa.

Nhận ra những cảm xúc này của mình, Tô Mạt ngây người.

Cô đang làm cái gì vậy?

Tô Mạt ở bên này đang sắp xếp lại mớ tình cảm hỗn độn mà mình vừa muộn màng nhận ra, điện thoại cầm trong tay rung lên, phía Tần Sâm đã trả lời tin nhắn.

[Tô Mạt, anh không giống em, em chơi chán rồi thì dứt áo ra đi là dứt cả lòng, anh thì khác, anh phải từ từ.]

Đề xuất Ngược Tâm: Ngã Ký Nhân Gian Tuyết Mãn Đầu
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN