Chương 197: Cùng ở một phòng

Nguyễn Hủy dứt lời, Tô Mạt chống tay vào tủ giày thay dép lê, khóe môi khẽ nhếch, giả vờ không biết.

"Cái gì?"

Nguyễn Hủy: "Còn giả bộ nữa."

Tô Mạt cười khẽ, đi tới sofa ngồi xuống: "Báo cáo tình hình chiến sự đi."

Nguyễn Hủy giễu cợt: "Cậu làm sao mà liên lạc được với bố mẹ Phó Tiến vậy? Hai vợ chồng đó đúng là kỳ quặc, hôm nay trước tiên xông vào Nhất Phẩm Các đại náo một trận, sau đó lại đi tìm Diệp Nhiễm, nghe nói cào cho mặt Diệp Nhiễm nát bét luôn."

Tô Mạt: "Chậc."

Quả nhiên, ác nhân phải có ác nhân trị.

Ai cũng bảo làm người phải lương thiện, nhưng có những lúc, lấy ác trị ác lại là cách giải quyết nhanh chóng và hiệu quả nhất.

Nguyễn Hủy lảm nhảm qua điện thoại, Tô Mạt lắng nghe, người tựa vào sofa, cười cười rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nụ cười trên mặt cứng đờ.

Cô bỗng nhớ lại hồi Phó Tiến chưa phản bội sư môn.

Câu mà Phó Tiến hay nói với cô nhất là: Mạt Mạt, sau này anh nhất định phải thành danh.

Lúc đó Tô Mạt luôn gật đầu phụ họa: Em cũng vậy.

Phó Tiến hai mắt đỏ hoe: Em không hiểu đâu, anh ngoài con đường thành danh này ra, không còn con đường nào khác để chọn cả.

Sau này, Tô Mạt mới biết, Phó Tiến từ nhỏ bố mẹ ly hôn, anh ta là 'đồ thừa' bị mang theo đến nhà cha dượng.

Lão cha dượng đó nghiện cờ bạc, lại còn nát rượu.

Thượng cẳng chân hạ cẳng tay với anh ta như cơm bữa.

Anh ta ăn nhiều quá bị đánh, làm việc nhà ít quá bị đánh, thậm chí đôi khi chẳng cần lý do gì, chỉ cần đối phương tâm trạng không tốt là anh ta sẽ bị một trận đòn nhừ tử.

Lại nói về người mẹ kia của anh ta.

Không biết từ xó xỉnh rừng rú nào đào ra cái tư tưởng cổ hủ, tuân theo đạo tòng phu, ngay cả khi người đàn ông bà ta tái giá sắp đánh chết con trai ruột của mình, bà ta cũng chỉ cảm thấy đó là lỗi của con trai mình.

Theo lời Phó Tiến kể, hồi đó câu mẹ anh ta hay nói nhất là: Chẳng phải tại con không đủ ngoan sao, nếu con đủ ngoan thì chú có đánh con không?

Cái lý luận này thật vãi chưởng.

Lý luận đổ lỗi cho nạn nhân.

Giống như câu mà người ta hay nói 'một bàn tay vỗ không kêu'.

Một bàn tay sao vỗ không kêu, một cái tát vỗ lên mặt mày, không chỉ kêu mà còn vang giòn giã nữa kìa.

Tô Mạt thả hồn đi xa, Nguyễn Hủy ở đầu dây bên kia tăng âm lượng thêm vài phần: "Mình nói nãy giờ cả buổi, cậu có nghe thấy không đấy?"

Tô Mạt bị gọi giật mình tỉnh lại, dòng suy nghĩ đột ngột dừng lại: "Nghe thấy rồi."

Nguyễn Hủy: "Cậu đang thả hồn đi đâu vậy? Mình nói chuyện nãy giờ mà bên cậu chẳng có động tĩnh gì."

Tô Mạt nói: "Không có, tín hiệu không tốt thôi."

Tiếp theo, hai người tán gẫu thêm vài câu nữa mới cúp máy.

Ngắt điện thoại, Tô Mạt tựa vào sofa hít sâu một hơi, nghĩ đến Phó Tiến, nhất thời không cách nào phán xét bản tính anh ta tốt hay xấu.

Tối nay Tần Sâm ở bệnh viện trông chừng Tần Lục.

Tô Mạt ở nhà một mình.

Ăn đơn giản một phần đồ ăn nhanh, tắm rửa xong liền lên giường ngủ sớm.

Tối qua không nghỉ ngơi tốt, vừa là ác mộng, vừa là vận động trên giường, tuy sáng nay cũng đã ngủ bù nhưng giấc ngủ ban ngày sao thoải mái bằng ban đêm.

Vì vậy, Tô Mạt tối nay nằm xuống gần như vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau.

Tô Mạt đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng dụng cụ nhà bếp vang lên trong phòng khách.

Tô Mạt bực bội mở mắt, nhớ ra tối qua Tần Sâm không có nhà, giật mình ngồi dậy.

Đợi cô rón rén mở cửa phòng, phát hiện trong bếp có một bóng dáng cao lớn đang bận rộn làm bữa sáng.

Không phải Tần Sâm đáng lẽ phải ở bệnh viện với Tần Lục thì còn là ai?

Tô Mạt nhướng mày, bước tới, tựa người vào khung cửa bếp cười khẽ: "Anh Tần, dậy sớm vậy sao?"

Tần Sâm không quay đầu lại, giọng nói trầm trầm: "Đói chưa?"

Tô Mạt dùng tay vuốt tóc dài: "Không đói, tối qua ăn no quá."

Tần Sâm tắt lửa múc thức ăn, một loạt động tác liền mạch: "Tổng cộng gọi một phần cơm một phần thức ăn, ăn chưa đầy một phần năm, mà bảo ăn no quá?"

Tô Mạt bị vạch trần, vẻ mặt hơi lúng túng, bướng bỉnh nói: "Bao tử em nhỏ như chim vậy đó."

Tần Sâm quay người, bưng thức ăn đi ra ngoài, khi đi ngang qua cửa, cúi đầu đặt một nụ hôn lên môi Tô Mạt: "Đi rửa mặt rồi ăn cơm."

Tô Mạt hừ nhẹ: "Em không đói."

Tần Sâm: "Ăn cùng anh một chút đi."

Nói xong, Tần Sâm bước tới bàn ăn, quay lưng về phía Tô Mạt, giọng điệu tự nhiên không lộ chút sơ hở nào nói: "Anh từ tối qua đến giờ vẫn chưa ăn gì."

Tô Mạt nghe vậy, hồ nghi không tin: "Tại sao?"

Tần Sâm trầm giọng đáp: "Không có cảm giác thèm ăn."

Tô Mạt đi vào nhà vệ sinh, tự tin tràn đầy: "Là vì không nhìn thấy em chứ gì?"

Tần Sâm chống hai tay lên bàn ăn, ánh mắt dừng trên tấm lưng mảnh mai của cô: "Ừm."

Lúc ăn sáng, Tần Sâm nói với Tô Mạt là hôm nay Tần Lục xuất viện.

Ánh mắt Tô Mạt chứa nụ cười, chân thành mừng cho Tần Lục: "Nhanh vậy sao?"

Tần Sâm gắp thức ăn cho cô, nhàn nhạt đáp: "Ừm."

Đáp xong, Tần Sâm ngẩng đầu nhìn Tô Mạt hỏi: "Tần Lục xuất viện phải chuyển qua chỗ em, đến lúc đó anh ngủ phòng khách, hay là vào phòng ngủ của em?"

Tô Mạt đang húp canh, nghe vậy liền bị sặc, đôi mắt ngấn nước nhìn lại Tần Sâm.

Tần Sâm: "Chuyển qua chỗ em chứ?"

Đề xuất Điền Văn: Lữ Mộng Thủ Tráp
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN