Ngày hôm sau.
Giấc ngủ này của Tô Mạt đã lập nên một kỷ lục lịch sử mới.
Khi tỉnh dậy đã là mười một giờ rưỡi trưa.
Hơn nữa cô không phải tự nhiên tỉnh, mà là bị một cuộc điện thoại của Song Kỳ đánh thức.
Cô mơ màng nhấn nút nghe, mùi giấm chua của Song Kỳ qua điện thoại suýt nữa thì tràn ra ngoài: "Chị nhận đồ đệ rồi à?"
Đầu óc Tô Mạt chưa tỉnh táo: "Hả?"
Song Kỳ nói: "Ở tiệm có một cô gái tên Lý An đến, nói là đồ đệ của chị."
Lý An?
Gần đây nhiều chuyện hỗn loạn quá, cô suýt nữa thì quên mất Lý An.
Tô Mạt xoay người, đầu óc tỉnh táo hơn một chút: "Đúng rồi, Lý An là đồ đệ của chị."
Song Kỳ nghe vậy hừ nhẹ một tiếng: "Nhận từ bao giờ thế?"
Giọng điệu này.
Nghe không giống như hỏi thăm bình thường, mà giống như đi bắt gian vậy.
Tô Mạt quá hiểu suy nghĩ của những cô gái trẻ như Song Kỳ.
Hai người gần đây quan hệ khá tốt, nói là bạn bè thì tuyệt đối không quá lời.
Trong lòng cô bé, hai người đã là bạn tốt nhất rồi, bỗng nhiên nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim.
Cú sốc này chẳng kém gì lúc cô phỗng tay trên Tần Sâm.
Tô Mạt giỏi nắm bắt tâm lý người khác, khóe môi không khỏi nở nụ cười: "Yên tâm đi, vị trí chính cung của em vững như bàn thạch ấy, không ai tranh sủng được với em đâu."
Song Kỳ bị nói trúng tâm tư, hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu đầy vẻ bất cần: "Ai thèm làm chính cung của chị chứ."
Tô Mạt: "Đúng đúng đúng, phải phải phải, là chị cầu xin em làm bạn tốt nhất thiên hạ của chị."
Song Kỳ không chịu nổi cái bộ dạng nũng nịu này của Tô Mạt, nghe mà bủn rủn cả chân tay.
Dạo này đôi khi cô bé còn nghĩ, Tần Sâm rốt cuộc làm sao mà chịu đựng được chị ấy nhỉ.
Chẳng lẽ đàn ông ai cũng thích kiểu này sao?
Song Kỳ vừa nghĩ vừa hỏi Tô Mạt: "Hôm nay chị có đến tiệm không? Đứa đồ đệ nhỏ này của chị tính sao đây?"
Tô Mạt tiếp lời: "Có đến, nửa tiếng nữa chị tới."
Song Kỳ: "Ờ."
Tô Mạt trêu chọc: "Giúp chị chăm sóc tốt cho đồ đệ nhỏ của chị nhé."
Song Kỳ: "Biết rồi."
Câu "biết rồi" này của Song Kỳ nói cực kỳ mất kiên nhẫn, Tô Mạt không cần nhìn thấy người thật cũng đoán được vẻ mặt cô bé lúc này thế nào.
Một cô gái đơn thuần không giấu được tâm sự, chuyện gì cũng hiện hết lên mặt.
Cúp điện thoại với Song Kỳ, Tô Mạt dậy đi rửa mặt.
Tối qua quá buông thả, giờ hơi cử động một chút là cả người đau nhức.
Rửa mặt xong, Tô Mạt cầm túi xách ra ngoài, bắt xe đến tiệm.
Đến trước cửa tiệm, cô trả tiền xuống xe, vừa bước chân xuống đã thấy Tần Sâm đang ngồi hút thuốc ở cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, không ai nói lời nào.
Tô Mạt kiêu ngạo đạp giày cao gót đi vào trong, coi anh như không khí.
Cứ như thể người nhiệt tình nồng cháy lại còn nũng nịu tối qua không phải là cô vậy.
May mà khả năng chịu đựng tâm lý của Tần Sâm cao hơn người thường, cô lạnh lùng, anh cũng thản nhiên không kém.
Đợi đến khi Tô Mạt vào trong tiệm, chân trước vừa đặt túi xách xuống, chân sau Khâu Chính đã xách một hộp dâu tây đã rửa sạch đẩy cửa bước vào.
Tô Mạt ngước mắt nhìn cậu ta.
Khâu Chính mặt đỏ bừng, bộ dạng thẹn thùng không chịu nổi: "Chị, chị dâu, dâu tây ạ."
Tô Mạt nhướng mày: "Ngọt không?"
Khâu Chính thật thà trả lời: "Lúc em qua đây anh Sâm có dặn rồi, bảo là ngọt ạ."
Tô Mạt khoanh tay trước ngực, vòng eo thon lười biếng dựa vào quầy thu ngân: "Chị muốn uống nước ép dâu tây."
Khâu Chính đờ người ra, giây tiếp theo 'ồ' một tiếng, cầm hộp dâu tây quay người chạy về tiệm xăm bên cạnh.
Nhìn bóng lưng cậu ta, Song Kỳ không nhịn được tặc lưỡi: "Dâu tây với nước ép dâu tây thì khác gì nhau mấy đâu?"
Tô Mạt cười tủm tỉm nhìn cô bé: "Khác biệt lớn lắm đấy."
Song Kỳ: "Khác ở đâu?"
Tô Mạt: "Một người đàn ông đẹp trai, có sáu múi, cao 1m88, với một người đàn ông cao 1m49, nặng 149 cân, mặt đầy rỗ, bụng bia, hói đầu thì có khác biệt không? Dù sao thì đều là đàn ông cả."
Song Kỳ: "..."
Bị Tô Mạt so sánh như vậy.
Song Kỳ cứng họng.
Tức thì cảm thấy, dâu tây và nước ép dâu tây khác biệt vô cùng lớn.
Thấy cô bé không nói được gì, Tô Mạt quay sang nhìn Lý An nãy giờ vẫn đứng cung kính một bên, khẽ cười hỏi: "Về từ bao giờ thế?"
Lý An trả lời: "Em vừa về ạ, vì ở nhà có chút chuyện nên bị trễ mất hai ngày."
Tô Mạt: "Chuyện lớn à?"
Lý An mím môi, rõ ràng là không muốn nói.
Cô ấy không nói, Tô Mạt cũng không tò mò lắm, không muốn biết.
Câu hỏi vừa rồi chẳng qua cũng chỉ là thuận miệng.
Tô Mạt cười cười, chuyển chủ đề, nhếch môi nói: "Phó Tiến chết rồi, em biết chưa?"
Lý An nhíu mày, gật đầu: "Em biết rồi ạ."
Tô Mạt: "Trước khi chết anh ta đã phát triển quan hệ bạn trai bạn gái với Diệp Nhiễm."
Lông mày Lý An càng nhíu chặt hơn: "Em cũng có nghe nói."
Nói xong, Lý An vội vàng nói thêm: "Sư phụ, chuyện của hai người họ em không rõ, em..."
Tô Mạt cười nhạt ngắt lời: "Chị đương nhiên biết em không rõ, chị là muốn hỏi em chuyện khác."
Nghe lời Tô Mạt, Lý An ngẩn người: "Chuyện gì ạ?"
Tô Mạt hỏi: "Diệp Nhiễm và sư mẫu của chị có tiếp xúc riêng với nhau không?"