Nhìn thấy tin nhắn của Nhậm Hòa Bình, Tô Mạt nheo mắt lại.
Chưa đợi cô trả lời, Nhậm Hòa Bình lại gửi cho cô một tệp tài liệu.
Vì đang ở trên xe của Phó Tiến, Tô Mạt lo lắng có thiết bị giám sát nên không nhấn mở.
Đầu ngón tay gõ nhẹ vào khung trò chuyện, gửi tin nhắn: Chú Nhậm, cháu đang ở ngoài, về cháu xem sau ạ.
Nhậm Hòa Bình: Được.
Gửi xong tin nhắn, Tô Mạt cất điện thoại, làm như vô tình hỏi tài xế, "Anh theo nhị sư huynh của tôi bao lâu rồi?"
Tài xế nghe vậy, qua gương chiếu hậu nhìn thẳng vào Tô Mạt, cười tiếp lời, "Được hơn hai năm rồi ạ."
Tô Mạt vắt chéo chân, một tay chống cằm, cười khá đơn thuần, "Trước đây đã quen nhị sư huynh của tôi rồi à?"
Tài xế, "Không ạ, tôi là do công ty sắp xếp cho Phó tổng giám đốc."
Tô Mạt, "Ồ."
Vậy thì không phải người của Phó Tiến.
Nói không chừng, còn là tai mắt mà công ty cài cắm bên cạnh anh ta.
Thấy Tô Mạt sau một câu hỏi không đâu vào đâu thì không lên tiếng nữa, tài xế thu hồi tầm mắt, chuyên tâm lái xe.
Một lát sau, xe dừng trước cửa khách sạn, Tô Mạt đôi môi đỏ mọng mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt tài xế.
Tài xế được chiều mà sợ, nhìn khuôn mặt quyến rũ phong tình của Tô Mạt, cả khuôn mặt đỏ bừng lên, biểu cảm hơi không tự nhiên, "Tô, Tô tiểu thư, tạm biệt."
Tô Mạt, "Mong chờ lần gặp sau."
Sắc đỏ trên mặt tài xế càng đậm hơn, anh ta gật đầu, nhấn ga rời đi.
Nhìn theo chiếc xe đi xa, khoảnh khắc Tô Mạt quay người lại, nụ cười trên mặt biến mất trong một giây, vừa vào khách sạn vừa nhấn mở tệp tài liệu Nhậm Hòa Bình gửi cho cô.
Những thứ Nhậm Hòa Bình điều tra được chi tiết hơn phía Kỷ Linh rất nhiều.
Cũng chính vì đủ chi tiết nên càng thấy rõ những điểm kỳ lạ và khuất tất trong đó.
Ví dụ như, thời điểm Phó Tiến xuất hiện quá đỗi trùng hợp, hết lần này đến lần khác.
Chuyện giết người cướp của thế này, làm gì có chuyện không che đậy chút nào.
Lại ví dụ như, bất kể là thứ Nhậm Hòa Bình điều tra được hay phía Kỷ Linh điều tra được, ngoại trừ phương diện chi tiết và sơ lược ra, thì gần như y hệt nhau.
Chẳng có chút sai lệch nào.
Nói một câu không lọt tai thì cảnh sát lấy lời khai, người ta khi hoảng loạn còn có lúc quên hoặc sực nhớ ra điều gì đó.
Nhưng hai văn phòng thám tử tư điều tra ra kết quả lại giống hệt nhau.
Điều này không khỏi khiến người ta suy nghĩ nhiều.
Liệu có phải đằng sau có một bàn tay đang đẩy thuyền dẫn lối hay không.
Thứ họ điều tra được, thực chất là thứ mà đối phương muốn họ điều tra được.
Tô Mạt lật xem vài trang, vừa hay cửa thang máy mở ra, cô cất điện thoại, bước vào thang máy.
Theo thang máy từ từ đi lên, Tô Mạt khẽ mím môi xâu chuỗi các đầu mối.
Khoảnh khắc bước ra khỏi thang máy, Tô Mạt cầm điện thoại gọi một cuộc đi.
Nhạc chờ vang lên một lúc, cuộc gọi được kết nối, Tô Mạt lên tiếng hỏi, "Chú Nhậm, trong quá trình điều tra, chú có gặp chuyện gì khác thường không ạ?"
Nhậm Hòa Bình biết cô muốn hỏi gì, thẳng thắn nói, "Có, thuận, quá thuận."
Thuận lợi đến mức không thực tế.
Hơn một năm trước, chẳng phải ông đã từng điều tra nguyên nhân cái chết của Triệu Cuống sao.
Nhưng lúc đó, chuyện này giống như một thùng sắt vậy, bất kể ông dùng bao nhiêu mối quan hệ cũng vô dụng.
Nhưng lần này, ông chỉ vừa mới bắt tay vào điều tra, cái gọi là "chân tướng" của sự việc này đã hoàn toàn bày ra trước mắt ông.
Giống như có ai đó cố tình mang đến trước mặt ông vậy.
Tô Mạt, "Cháu biết rồi, cảm ơn chú Nhậm."
Nhậm Hòa Bình, "Kẻ đứng sau màn có thực lực mạnh hơn chúng ta tưởng tượng nhiều."
Tô Mạt, "Đúng là vậy ạ."
Nhậm Hòa Bình thở dài, "Mạt Mạt, chú biết tình cảm của cháu với Triệu sư phó, chú cũng biết không khuyên được cháu, nhưng chú vẫn muốn nói với cháu một câu, chú ý an toàn."
Trong lòng Tô Mạt thấy ấm áp, "Chú Nhậm, cháu biết rồi ạ."
Cúp điện thoại với Nhậm Hòa Bình, Tô Mạt quẹt thẻ vào phòng, vừa đi vào trong được hai bước, điện thoại cầm trong tay rung lên mấy cái.
Cô cụp mắt, trên màn hình hiện ra tin nhắn WeChat của Lục Thương.
[Mạt Mạt, em nói thật cho anh biết, lúc đầu Nguyễn Hủy đến chỗ anh là do em tiến cử cô ấy đến, hay là cô ấy cứ nhất quyết đòi đến?]
[Em không cần phải giấu giếm giúp cô ấy đâu.]
[Em cứ nói thật đi, anh chịu đựng được.]
Tô Mạt nhướng mày, "??"
Chưa đợi Tô Mạt trả lời, tin nhắn tiếp theo của Lục Thương đã gửi tới: Có những lời anh không muốn nói quá trực tiếp, nếu em có thời gian thì em bảo cô ấy một tiếng, đừng có ý đồ gì không nên có với anh.
Thấy đến đây, trí tò mò của Tô Mạt hoàn toàn bị khơi dậy, cô không trả lời Lục Thương mà quay sang gửi tin nhắn cho Nguyễn Hủy: Mày làm gì rồi? Cường bạo à?