Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 18: Thân phận đặc biệt

Khi thực sự quấn lấy nhau, Tô Mạt mới biết những lời Tần Sâm nói không hề ngoa chút nào.

[Nội dung không thể hiển thị]

Tần Sâm ấn gáy cô để hôn, nồng nhiệt và nóng bỏng.

Tô Mạt lúc đầu thực ra có vùng vẫy, cô chưa bao giờ bị làm như vậy, không chịu nổi sự mạnh bạo này, cũng không chịu nổi sự run rẩy này.

Sau đó, cô từng bước lún sâu, bấm vào cánh tay Tần Sâm thầm nghĩ: Thằng khốn này mà còn zin thì cô sẽ viết ngược chữ "Tô".

Đồ khốn nạn, một người đàn ông mà còn giả vờ trong trắng.

[Nội dung không thể hiển thị]

Tần Sâm phát hiện trên người cô có vết máu là sau khi hai người "đánh hết trận".

Tần Sâm bế cô định đi tắm, bị vết máu trên chiếc tủ trắng ở sảnh vào thu hút sự chú ý.

Tần Sâm liếc nhìn chiếc tủ, lại liếc nhìn Tô Mạt, đôi mày lạnh lùng khó coi.

Nhận ra suy nghĩ của anh, Tô Mạt nhướn mày, trên khuôn mặt vẫn còn vương vấn sắc hồng sau cuộc mây mưa lần đầu là sự khiêu khích: "Sao thế? Trong mắt anh tôi không đứng đắn đến thế à?"

Giọng Tần Sâm khàn đặc đáp: "Không phải."

Tô Mạt cười nhạo: "Hủ lậu, phàm là chuyện gì cũng chỉ biết nhìn bề ngoài. Cái thế đạo này, thế giới phồn hoa làm mờ mắt người, đóa bạch liên hoa thanh thuần, thực tế có thể là người ai cũng có thể làm chồng, kẻ trông có vẻ trang điểm đậm đà, thực ra có khi đến tay đàn ông còn chưa từng nắm."

Trong quá trình tắm rửa, Tô Mạt hoàn toàn không tự mình động tay.

Người ngồi trong bồn tắm, Tần Sâm phục vụ, cô tận hưởng.

Cho đến khi cuối cùng được bế ra khỏi bồn tắm, cô mới vô cùng miễn cưỡng giơ tay lên, ra hiệu bảo anh bế.

Tần Sâm cúi người bế ngang người cô đi ra ngoài, Tô Mạt dùng đầu ngón tay trắng ngần thon dài móc vào cổ áo thun đen của anh, giễu cợt hỏi: "Anh Tần này, anh không phải lần đầu tiên chứ?"

Tần Sâm rũ mắt nhìn cô, trong đôi mắt đen thẫm là thứ cảm xúc cô không hiểu nổi: "Phải."

Tô Mạt cười cười, coi như anh đang nói dối mà không thừa nhận.

Phải nói rằng, dịch vụ hậu mãi của Tần Sâm đúng là không tệ, từ phòng tắm ra, còn kiên nhẫn giúp cô sấy khô tóc, động tác dịu dàng vô cùng, trái ngược hoàn toàn với hình tượng nam tử hán cứng cỏi của anh.

Sấy tóc xong, Tần Sâm cất máy sấy tóc đi, định bế Tô Mạt lên giường.

Anh vừa cúi người vươn tay, đã bị một ngón tay của Tô Mạt chặn trước ngực đẩy ra sau.

Tần Sâm với khuôn mặt lạnh lùng nhìn cô, Tô Mạt cười hì hì nói: "Anh Tần, thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi ngủ rồi."

Đây là đang ra lệnh đuổi khách.

Nghe ra ý ngoài lời của cô, Tần Sâm "ừ" một tiếng, vẫn bế cô lên.

Tô Mạt khẽ nhếch đuôi mắt, Tần Sâm trầm giọng nói: "Ngủ sớm đi."

Nói xong, Tần Sâm đặt cô lên giường, lại đắp chăn cẩn thận cho cô, hơi chỉnh đốn lại bản thân một chút, xoay người sải bước rời đi.

Nhìn bóng lưng anh, Tô Mạt đang bị quấn như cái kén tằm khẽ nhếch môi.

Tần Sâm đi thang máy từ trên lầu xuống, bước ra khỏi thang máy mới phát hiện bên ngoài đang mưa.

Không phải kiểu mưa tầm tã, nhưng đủ để làm người ta ướt sũng.

Anh đứng ở cửa tòa nhà châm một điếu thuốc, vừa rít được hai hơi, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua những hình ảnh hỗn loạn trên lầu vừa rồi, răng cắn điếu thuốc siết chặt.

Giây tiếp theo, hình ảnh dừng lại ở vết máu trên chiếc tủ ở sảnh vào.

Tần Sâm là một người nghiện thuốc nặng, lúc này lại vô cớ bị khói thuốc làm cho sặc cổ họng, anh ho khan vài tiếng trầm đục.

Một lúc sau, nhìn cơn mưa ngoài cửa đã ngớt dần, Tần Sâm sải bước rời đi, chân vừa mới bước đi, điện thoại đặt trong túi bỗng nhiên rung lên vài cái.

Anh móc điện thoại ra, một chiếc điện thoại gần giống như điện thoại dành cho người già xuất hiện trong tay anh, không cần vuốt mở khóa, trên màn hình trực tiếp hiện ra một tin nhắn: Tiểu Thương sắp kết hôn rồi, con không về sao?

Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện