Chương 179: Khó mở lời

Diệp Nhiễm đã lâu không gặp, và Phó Tiến, người mới hai ngày trước còn thề thốt đảm bảo với Tô Mạt là không có quan hệ gì với Diệp Nhiễm.

Diệp Nhiễm khoác tay Phó Tiến, dáng vẻ nũng nịu như một người phụ nữ nhỏ bé.

Hai người không biết đang trò chuyện gì, trông có vẻ tâm trạng khá tốt.

Nhìn thấy Tô Mạt, cả người Phó Tiến sững lại một chút, sau đó vội vàng rút cánh tay đang bị Diệp Nhiễm khoác ra.

"Mạt Mạt."

Phó Tiến cười gượng gạo, chỉ sợ Tô Mạt nổi giận.

So với sự lúng túng của Phó Tiến, Tô Mạt lại cười rạng rỡ, trên mặt không hề có chút không vui nào, "Thật khéo quá."

Phó Tiến, "Anh và Diệp Nhiễm."

Nụ cười trên môi Tô Mạt sâu thêm, "Nghe nói lâu rồi, hai người ở bên nhau rồi đúng không? Chúc mừng nhé."

Phó Tiến, "Mạt Mạt, chuyện không phải..."

Tô Mạt khẽ cười, "Trai chưa vợ gái chưa chồng, rất bình thường."

Nói đoạn, Tô Mạt dời tầm mắt sang Diệp Nhiễm, hoàn toàn là dáng vẻ xóa bỏ hiềm khích cũ, "Diệp Nhiễm chơi tao một vố, tao trả lại cô ta một lần, hai chúng ta coi như huề nhau, tao không phải hạng người hẹp hòi, tao nghĩ Diệp Nhiễm chắc cũng không phải đâu nhỉ?"

Diệp Nhiễm từ lúc Phó Tiến vội vàng rạch ròi quan hệ với mình vừa nãy, sắc mặt đã trở nên khó coi.

Lúc này nghe thấy lời Tô Mạt, muốn học theo Tô Mạt tỏ ra phóng khoáng, nhưng rặn mãi nụ cười trên mặt vẫn không đủ tự nhiên, "Phải."

Tô Mạt mỉm cười, "Bọn tôi vẫn chưa ăn cơm, xem ra hai người đã ăn xong rồi, hôm nào có thời gian chúng ta tụ tập sau."

Diệp Nhiễm, "Được."

Nhìn theo Tô Mạt và Nguyễn Hủy vào nhà hàng, Diệp Nhiễm mím môi, hốc mắt đỏ hoe.

Thấy vậy, Phó Tiến vươn tay ôm lấy vai cô ta an ủi.

"Đừng suy nghĩ nhiều..."

Hốc mắt Diệp Nhiễm đỏ, chóp mũi cũng đỏ, chuẩn dáng vẻ một mỹ nhân mong manh dễ vỡ, "Em không suy nghĩ nhiều, em biết dụng ý hành động vừa rồi của anh, phía anh còn cần Tô Mạt giúp đỡ, em tài hèn sức mọn, cũng chẳng giúp được gì cho anh."

Phó Tiến, "Đừng nói bừa."

Diệp Nhiễm, "Em có tự trọng mà."

Phó Tiến nhíu mày đưa ra nhận xét khách quan, "Chuyện thiên phú này, đôi khi nỗ lực sau này thực sự không đuổi kịp được."

Nói xong, lo lắng Diệp Nhiễm sẽ không vui, anh ta lại nói, "Nhưng tay nghề của em trong giới này đã mạnh hơn phần lớn mọi người nhiều rồi, em cũng không cần phải tự ti."

Diệp Nhiễm thút thít, "Vâng."

Vài phút sau, Phó Tiến đi lấy xe, bảo Diệp Nhiễm đứng đợi tại chỗ.

Nhìn anh ta đi xa, nước mắt trong hốc mắt Diệp Nhiễm thu lại trong một giây, chỉ còn lại chút dư âm đỏ hoe.

Diệp Nhiễm cụp mắt lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn: Bao giờ tao mới có thể chia tay với thằng ngu này đây?

Đối phương: Sao thế?

Diệp Nhiễm: Dầu mỡ lại còn buồn nôn, tao thực sự không thể tiếp tục với nó thêm một ngày nào nữa.

Đối phương: Nhịn chút đi, sắp rồi, hiện tại Tô Mạt đã cử người điều tra nó, chúng ta mượn đao giết người, sớm muộn gì cũng xong thôi.

Diệp Nhiễm: Được rồi.

Trả lời xong, Diệp Nhiễm nghĩ đến điều gì đó, ngón tay lướt trên màn hình, lại gửi thêm một tin nhắn nữa: Còn con Tô Mạt đó, tao muốn nó phải chết.

Đối phương: Yên tâm.

Ở một diễn biến khác, Tô Mạt và Nguyễn Hủy chọn một vị trí cạnh cửa sổ có thể ngắm trọn vẹn cảnh đêm Dung Thành.

Tô Mạt ngồi xuống, cầm thực đơn gọi vài món, đưa cho phục vụ, cười nhìn Nguyễn Hủy, "Hôm nay mày đúng là đại xuất huyết rồi."

Nguyễn Hủy cũng gọi món xong rồi đưa thực đơn cho phục vụ, "Không sao, lông cừu mọc trên người cừu mà."

Tô Mạt hoàn toàn coi như cô ấy đang nói đùa, không để tâm, dù sao với khả năng kinh tế của hai người thì cũng chẳng phải là không gánh nổi những thứ này, "Cách đây không lâu mày còn đang phân vân có nên đổi xe không mà, sao bỗng nhiên lại hạ quyết tâm thế?"

Nguyễn Hủy nói, "Thần tài từ trên trời rơi xuống, cản cũng không cản được."

Tô Mạt cười khẩy, "Mày chưa xong à?"

Nguyễn Hủy "chậc" một tiếng, "Mày xem sao mày lại không tin nhỉ?"

Nguyễn Hủy dứt lời, cầm cốc nước lên nhấp một ngụm, vừa định tám chuyện công ty với Tô Mạt thì nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc mà lại khó mở lời.

"Tôi, tôi không chắc lắm."

"Dù sao thì chiều nay lúc đi vệ sinh cứ thấy đau rát như lửa đốt ấy."

"Tôi không thích tự mình làm."

"Bỏ tiền tìm người á? Không, không tốt đâu nhỉ? Vạn, vạn nhất đối phương có bệnh, vả lại tôi, tôi vẫn là lần đầu tiên..."

Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN