Tin nhắn gửi đi, bên phía Nhậm Hòa Bình không trả lời ngay.
Tô Mạt biết chú ấy bận.
Dưới danh nghĩa có một công ty thám tử tư, còn có một công ty truyền thông.
Chẳng có việc nào là nhàn hạ cả.
Mức độ bận rộn có thể tưởng tượng được.
Cách đây không lâu cô có gọi điện cho Nhậm Hòa Bình, nghe nói có một công ty thám tử tư khác đang tranh giành làm ăn với chú ấy, khiến doanh thu công ty chú ấy sụt giảm nghiêm trọng.
Cộng thêm sự kéo chân của công ty truyền thông mà chú ấy không giỏi quản lý.
Ngày tháng của chú ấy dạo này có thể nói là dầu sôi lửa bỏng.
Nếu không phải cô hết cách, cô chắc chắn sẽ không làm phiền chú ấy.
Nhắc đến công ty truyền thông đó, là do Nhậm Hòa Bình thành lập sau khi Nhậm Tuyết nhảy lầu.
Một là để tưởng nhớ Nhậm Tuyết, hai là để tạo ra một môi trường làm việc sạch sẽ cho những cô gái muốn bước chân vào ngành này.
Lòng cha mẹ trong thiên hạ thật đáng trân trọng, nói chính là như vậy.
Tô Mạt vừa suy nghĩ mông lung, vừa đặt điện thoại xuống vào phòng tắm tắm rửa.
Từ phòng tắm đi ra, Nhậm Hòa Bình đã trả lời tin nhắn: Ai?
Tô Mạt: Phó Tiến.
Những thông tin hữu ích mà Nguyễn Hủy nghe ngóng được quá ít, phía Kỷ Linh thì tuy nhiều nhưng độ chính xác lại đáng lo ngại.
Suy đi tính lại, cô vẫn quyết định tự mình điều tra.
Vừa rồi cô nói với Tần Sâm là cô sẽ ở lại Dung Thành một thời gian, cũng là vì nảy ra ý định này.
Nhậm Hòa Bình: Được, muốn điều tra gì?
Điều tra cái gì, chuyện này không thể nói qua tin nhắn được.
Tô Mạt trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Nhậm Hòa Bình.
Nhạc chờ vang lên vài giây, đầu dây bên kia Nhậm Hòa Bình bắt máy, Tô Mạt đi thẳng vào vấn đề, "Chú Nhậm, cháu nghi ngờ Phó Tiến có liên quan đến cái chết của sư phụ cháu."
Chuyện của Triệu Cuống, Tô Mạt đã từng nhắc với Nhậm Hòa Bình.
Hồi đó Nhậm Hòa Bình cũng đã giúp cô điều tra một thời gian, tiếc là không có bất kỳ thu hoạch nào.
Giờ nhắc lại chuyện này, giọng Nhậm Hòa Bình cũng không khỏi trầm xuống, "Chắc chắn không?"
Tô Mạt thành thật nói, "Không chắc chắn ạ, phía sư mẫu cháu có điều tra được một số tin tức, nhưng cháu thấy có điểm đáng ngờ."
Nhậm Hòa Bình, "Được, chú biết rồi, chú sẽ cho người giúp cháu tra."
Tô Mạt, "Cháu cảm ơn chú Nhậm."
Nhậm Hòa Bình chân thành nói, "Mạt Mạt, cái chết của sư phụ cháu, năm đó chúng ta đã tra qua rồi, không phải là tai nạn, trong lòng chúng ta đều hiểu rõ, nhưng không phải tai nạn mà vẫn có thể bị bưng bít suốt bao nhiêu năm như vậy, lai lịch của kẻ đứng sau thực sự khiến người ta phải rùng mình..."
Tô Mạt hít sâu, "Cháu biết ạ."
Nhậm Hòa Bình nói, "Chú Nhậm hy vọng cháu được bình an."
Tô Mạt tiếp lời, "Cháu hiểu ạ."
Sau khi cúp điện thoại với Nhậm Hòa Bình, Tô Mạt ngồi trên sofa thẫn thờ một lúc.
Không phải cô không nghĩ ra thân thế địa vị của kẻ đã hại chết Triệu Cuống sẽ đáng sợ đến mức nào.
Nhưng cô không thể làm ngơ được.
Để sư phụ, người đã một tay nuôi nấng dạy bảo mình thành danh, chết một cách không minh bạch, còn mình thì quay lưng trở thành một đại sư được mọi người kính trọng, sống một cuộc đời tiêu dao tự tại.
Cô không làm được.
Có lẽ nhiều người khi biết chuyện này sẽ thấy cô ngu ngốc.
Nhưng cô không nghĩ vậy.
Con người sống cả đời, nếu ngay cả chút giới hạn đạo đức này cũng không có, thì sống có khác gì cái xác không hồn đâu.
Hai ngày sau, Tô Mạt bay đến Dung Thành.
Giống như lần trước, cô vừa xuống máy bay, Phó Tiến đã cử tài xế đến đón cô.
Vẫn là anh tài xế lần trước.
Lần này Tô Mạt có mang theo hành lý, cô đưa vali cho đối phương, đôi môi đỏ mọng mỉm cười chào hỏi, "Lại là anh à, Tiểu Lý."
Tài xế khóe miệng giật giật, "Tô tiểu thư, tôi là Tiểu Vương."
Tô Mạt nghe vậy cũng không hề tỏ ra lúng túng, nụ cười trên môi càng sâu hơn, "Tiểu Vương, lần này tôi nhớ rồi."
Tài xế, "Hì hì."
Trên đường đến khách sạn, Tô Mạt gửi một tin nhắn cho Nguyễn Hủy.
Mấy lần trước cô đến Dung Thành mục đích quá rõ ràng, căn bản không có thời gian để hẹn hò riêng với cô ấy, vì chuyện này mà cô ấy không ít lần mắng thầm cô.
Lần này cô ở lại lâu, có khối thời gian, vạn lần không thể để cô ấy nắm thóp nữa.
Tô Mạt: Tối nay hẹn chứ?
Nguyễn Hủy trả lời ngay: Không hẹn được.
Tô Mạt: ?
Lại còn có lúc con nhỏ này không gọi đi ăn cơm được sao?
Không giống phong cách của nó chút nào.
Tô Mạt còn đang suy nghĩ, phía Nguyễn Hủy đã trả lời: Bọn tao đang trống gõ vang trời, pháo nổ rộn ràng, toàn thể nhân viên từ trên xuống dưới đang chuẩn bị đón tiếp vị đại sư huynh thần long kiến thủ bất kiến vĩ (thấy đầu không thấy đuôi) của mày đây.