Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 137: Có anh thật tốt

Tô Mạt nhìn hơi xuất thần.

Nguyễn Hủy đứng bên cạnh cũng tăng thêm lực đạo chọc vào eo cô, "Đẹp trai thật đấy."

Tô Mạt cười khẽ, không phủ nhận.

Chẳng phải là đẹp trai thật sao.

Nếu không đẹp trai thật thì hồi đó cô đã chẳng chọn anh.

Giờ nghĩ lại, lúc đó tuy cô có chút bốc đồng, nhưng trong đó cũng không thiếu thành phần thấy sắc nảy lòng tham.

Nguyễn Hủy, "Tớ không tin là cậu không rung động chút nào."

Tô Mạt, "Cậu rảnh quá nhỉ? Sao suốt ngày cứ soi mói mấy chuyện này của tớ thế, nếu rảnh quá thì cuối năm tìm cái xưởng nào đó mà khâu đế giày đi."

Tô Mạt nói xong, đi đến cửa tiệm mở cửa, trong suốt quá trình đó không thèm liếc nhìn Tần Sâm lấy một cái.

Cứ như thể hai người là hai kẻ xa lạ không quen biết.

Nguyễn Hủy theo sát sau lưng cô, khẽ "chậc" một tiếng, "Đúng là chịu đựng giỏi thật."

Đối mặt với sự trêu chọc của Nguyễn Hủy, Tô Mạt không nói gì, bước đi thong dong vào cửa trên đôi giày cao gót.

Tô Mạt và Nguyễn Hủy tuy ngày nào cũng gọi video, nhưng nói chuyện qua màn hình sao sướng bằng tám chuyện trực tiếp.

Nên vừa vào tiệm, Nguyễn Hủy đã bắt đầu kể cho cô nghe những chuyện thị phi gần đây trong giới.

Kể về một vị đại gia nào đó nhét con gái vào để mạ vàng.

Nền tảng không có, linh tính không có, thậm chí ngay cả sư môn cũng không.

Nhưng dù vậy, vị đại tiểu thư đó vẫn đoạt giải trong cuộc thi tân binh vừa qua.

Tô Mạt trêu chọc, "Giải nhất à?"

Nguyễn Hủy, "Cái đó thì không phải, chắc là sợ bị bóc phốt nên chỉ đoạt giải ba thôi."

Tô Mạt khinh bỉ hừ lạnh, "Tác phẩm đâu?"

Nguyễn Hủy nói, "Nghe nói là do một thợ già làm hộ."

Cụ thể là thợ già nào thì Nguyễn Hủy không nêu tên.

Tám chín phần mười là chính cô ấy cũng không biết.

Tô Mạt, "Thợ già mà cũng làm mấy chuyện này sao?"

Nguyễn Hủy bĩu môi, "Cái đời này, người vì tiền chết chim vì mồi vong, cộng thêm đủ loại thủ đoạn hạ lưu nữa..."

Nguyễn Hủy ngập ngừng, Tô Mạt trong lòng hiểu rõ.

Ai cũng bảo nghệ sĩ cao quý.

Thực ra ngành nào cũng có những kẻ tâm bẩn tay cũng bẩn.

Lọc ngành nghề là chuyện không nên làm.

Nguyễn Hủy, "Nhắc mới nhớ, vị đại tiểu thư bị nhét vào đó trùng họ với cậu đấy."

Tô Mạt nhếch môi cười, "Cùng họ nhưng không cùng mệnh."

Nguyễn Hủy, "So với cô ta làm gì, cậu có thực lực mà."

Tô Mạt lười biếng giễu cợt, "Có thể nằm thì ai muốn ngồi chứ."

Nguyễn Hủy tán thành tiếp lời, "Đúng thế."

Đam mê mãnh liệt là đam mê, mưu sinh là mưu sinh.

Lúc nào cũng không thể đánh đồng làm một.

Chỉ có những người đã hoàn toàn giải quyết được vấn đề cuộc sống, không còn nỗi lo sau lưng mới đứng ra theo đuổi "sống thật với chính mình", "thực sự tự tại", còn kẻ cơm ăn không đủ no thì theo đuổi cái nỗi gì.

Mỗi ngày kiếm xong đồng tiền nhục nhã, đêm về nằm trong chăn lướt vài cái video ngắn trên app thì đó đã được coi là giải trí rồi.

Bàn chuyện theo đuổi?

Tôi bàn chuyện theo đuổi với anh, thế ai lo cho tôi ba bữa cơm ngày mai.

Tô Mạt vào nghề hồi đó đúng là vì đam mê, nhưng nếu cô mãi không tạo dựng được danh tiếng gì trong ngành này, nói thật lòng, có lẽ cô đã sớm bỏ nghề rồi.

Chẳng còn cách nào khác, cô phải ăn cơm mà.

Cô cũng chỉ là một người bình thường, cái danh đam mê và nghệ sĩ không thể làm cô no bụng được.

Hai người đang trò chuyện thì điện thoại Tô Mạt rung lên, trên màn hình hiện ra một tin nhắn WeChat.

Tô Mạt rũ mắt, nhìn thấy tin nhắn trên màn hình, khẽ nhướng mày.

Tần Sâm: Trưa nay ăn no không?

Tô Mạt: ?

Tần Sâm: Tôm xào hạt điều và bánh bao kim sa, ăn không?

Tô Mạt: Bây giờ à?

Tần Sâm: Ừ.

Tô Mạt mím môi, ngón tay gõ nhẹ lên cạnh điện thoại.

Thú thực, trưa nay cô ăn không no.

Thứ nhất là vì trưa nay cô nhận cuộc điện thoại của Kỷ Linh, trong lòng có chuyện nên ảnh hưởng đến cảm giác thèm ăn, thứ hai là giờ đây miệng cô đúng là đã bị Tần Sâm nuôi cho kén chọn, thức ăn bình thường khó mà nuốt trôi.

Suy nghĩ một lát, Tô Mạt quyết định không bạc đãi bản thân: Em còn muốn uống nước dâu tây nữa.

Tần Sâm: Ừ.

Mười phút sau Tô Mạt mới tìm cớ đi sang đó.

Lấy danh nghĩa là sang thăm Lục Thương.

Nguyễn Hủy nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý, trong mắt toàn là... liên tưởng xa xôi...

Tô Mạt phớt lờ ánh mắt của cô ấy, dùng ngón tay thon dài vuốt lại tóc, sải bước ra cửa sang tiệm sát vách.

Lúc Tô Mạt đến tiệm xăm, mọi người đều đang bận rộn.

Chỉ có Tần Sâm đang ở trong bếp giúp cô ép nước dâu tây.

Bây giờ cô đã quen thuộc với mấy người ở tiệm xăm rồi, ví dụ như người thật thà lại hơi nhút nhát là Khâu Chính, người có vẻ mặt lanh lợi tên là A Phi...

Cô chào hỏi mấy người một cách tự nhiên rồi bước vào bếp.

Vừa vào cửa, Tần Sâm đang rót nước dâu tây vào ly thủy tinh, cô cúi người xuống nhìn, ngón tay thon dài luồn vào vạt áo anh ở nơi mọi người không thấy để sờ vào cơ bụng phân múi rõ rệt của anh, ra vẻ nghiêm túc nhưng lại mang theo sự trêu chọc mập mờ, "Tần lão bản..."

Đề xuất Cổ Đại: Thù đã báo xong? Nhiếp Chính Vương khiêng ta về phủ sinh hài nhi!
Quay lại truyện Vừa Ý Em
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện