Nhìn cuộc gọi thoại bị cúp, Tô Mạt ngẩn người.
Không đợi cô hỏi, đối phương đã gửi một tin nhắn đến: Có chuyện gì nói đi.
Tô Mạt thầm nghĩ: Cao ngạo thế cơ à?
Tô Mạt gõ chữ, không có bất kỳ lời dạo đầu nào, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: Đại sư huynh thấy cái chết của sư phụ thế nào?
Đối phương: Cô về huyện Trường Lạc là để điều tra chuyện của sư phụ?
Tô Mạt không giấu giếm: Đúng vậy.
Đối với vị đại sư huynh này, cô không chỉ có sự nghi ngờ mà còn có sự e ngại.
Chủ yếu là người này quá bí ẩn, khiến cô trong thời gian ngắn không cách nào phân biệt được là bạn hay thù.
Đương nhiên, theo lý mà nói, giữa anh em cùng sư môn dù không thân thiết cũng không nên có sự e ngại này, nhưng vấn đề là, trên người anh ta có quá nhiều điểm không bình thường.
Ví dụ như, lúc Triệu Cuống bị ép đóng cửa tiệm, rồi ví dụ như khi Triệu Cuống qua đời.
Hai biến cố lớn nhất trong đời Triệu Cuống, anh ta đều không có mặt.
Điều này thực sự không phù hợp với biểu hiện bình thường mà một "đại đệ tử" nên có.
Tô Mạt gửi tin nhắn đi, bên kia không trả lời ngay.
Một lúc sau, mới trả lời cô: Dừng tay đi, cô đừng quản nữa.
Tô Mạt: ?
Đối phương: Đạo hạnh của cô còn nông lắm.
Tô Mạt: ??
Tô Mạt gửi thêm tin nhắn, đối phương bặt vô âm tín.
Nhìn khung đối thoại kết thúc trò chuyện, Tô Mạt cười nhạo khẽ, cô sống từng này tuổi rồi, chưa từng thấy ai nói chuyện độc mồm độc miệng và cuồng vọng như thế.
Cô đạo hạnh nông?
Ý là đạo hạnh anh ta sâu chứ gì.
Vài giây sau, Tô Mạt thoát khỏi WeChat, quay sang gọi điện cho Nguyễn Hủy.
Đợi Nguyễn Hủy nghe máy, Tô Mạt nói, "Dạo này cậu giúp tớ để mắt kỹ tới Phó Tiến và Diệp Nhiễm."
Nguyễn Hủy hiểu ý ngay lập tức, "Phó Tiến thực sự có vấn đề sao?"
Tô Mạt nhíu mày, "Không chắc chắn, nên mới bảo cậu giúp tớ để mắt tới."
Nói chuyện với Nguyễn Hủy vài câu, Tô Mạt không tiết lộ quá nhiều, cúp điện thoại, lồng ngực nghẹn một cục tức.
Đã một năm rồi, kẻ đứng sau màn rốt cuộc là ai?
Là ai có bản lĩnh lớn đến mức có thể một tay che trời như vậy?
Tô Mạt bên này đang nhíu mày suy nghĩ, cánh cửa cuốn đang hạ xuống một nửa bỗng nhiên bị kéo mạnh lên từ bên ngoài.
Tô Mạt ngước mắt lên, thấy Song Kỳ với khuôn mặt ủ rũ từ bên ngoài bước vào.
Con bé này chẳng phải đang giận dỗi bỏ đi rồi sao?
Sao đột nhiên lại quay lại thế này?
Song Kỳ không chỉ quay lại mà trong tay còn xách cho Tô Mạt một suất cơm trưa.
Cơm cà ri bò.
Nhìn suất cơm cà ri Song Kỳ đặt trước mắt mình, Tô Mạt nhướng mày, "Cho chị à?"
Song Kỳ mặt lạnh tanh nói, "Ngoài chị ra còn ai nữa."
Tô Mạt vắt chéo chân ngồi trên chiếc ghế cao, rướn người về phía trước, mày mắt cong cong mang theo ý cười, "Cảm ơn em nhé, Kỳ Kỳ."
Song Kỳ, "Chị đừng có dùng cái bộ đó với em."
Tô Mạt chớp mắt, "Đàn ông trên đời nhiều vô kể, em việc gì phải treo cổ trên cái cây Tần Sâm đó chứ."
Nhìn khuôn mặt đang cười híp mắt quyến rũ của Tô Mạt, Song Kỳ không giận nổi, nhưng vẫn thấy bực, "Nếu chị đã thấy anh ấy cũng bình thường, vậy tại sao chị còn muốn treo cổ trên cái cây đó của anh ấy?"
Tô Mạt trêu chọc, "Chị nói chị muốn treo cổ trên cái cây Tần Sâm đó bao giờ?"
Song Kỳ, "Hai người chẳng phải đã ở bên nhau rồi sao?"
Tô Mạt môi đỏ mỉm cười, vô tâm vô tính, "Chơi bời chút thôi mà."
Song Kỳ, "!!"
Hình tượng của Tần Sâm trong lòng Song Kỳ có thể nói là vỡ vụn trong một giây.
Đặc biệt là sau đó khi biết được từ miệng Tô Mạt rằng hai người là quan hệ p-friend, lập tức "xi măng phong tâm" (khóa chặt lòng mình).
Tô Mạt nhón ngón tay cầm đũa ăn cơm, thấy sắc mặt khó coi của cô bé, trêu chọc hỏi, "Còn thích không?"
Song Kỳ ánh mắt lộ vẻ khinh bỉ, tuy không nói lời nào nhưng thần sắc đã bày tỏ tất cả.
Buổi chiều, Tô Mạt và Song Kỳ cùng đóng cửa tiệm ra về.
Bây giờ Song Kỳ đã biết chân tướng, Tô Mạt cũng lười chẳng buồn đi bộ thêm đoạn đường kia nữa, trước khi tan làm đã gửi cho Tần Sâm một tin nhắn, bảo anh đợi cô ngay trước cửa.
Tô Mạt đi về phía xe, Song Kỳ và Tần Sâm đi lướt qua nhau.
Bước chân Song Kỳ khựng lại, đau lòng khôn xiết nhưng đầy vẻ chê bai nhìn Tần Sâm, "Thật không ngờ, anh lại là loại người như vậy."
Tần Sâm nghe tiếng, lông mày khẽ nhíu lại nhưng không dừng bước.
Song Kỳ đi dắt chiếc xe điện của mình, miệng vẫn lẩm bẩm lầm bầm, "Cứ tưởng anh là người có nội hàm lắm cơ, không ngờ cũng nông cạn giống như những người đàn ông khác."
Tần Sâm nghe vào tai, thần sắc thản nhiên, lấy chìa khóa xe mở cửa, tiện tay nhận lấy chiếc túi trong tay Tô Mạt.
Ba người cách nhau không quá một mét, lời Song Kỳ nghe được, Tô Mạt tự nhiên cũng nghe thấy.
Tô Mạt mím môi, trong lòng bỗng nhiên xẹt qua một cảm giác kỳ lạ.
Nói không ra là sự nghẹn ngào khó chịu.
Tần Sâm thế này có tính là bị cô hại không?
Trên đường về, hai người không nói lời nào.
Tô Mạt cúi đầu chơi điện thoại, một lúc sau, nghiêng đầu nhìn Tần Sâm, nghĩ ngợi một lát, khóe môi nhếch lên, lười biếng hỏi, "Tối qua lúc đầu anh chẳng phải không đồng ý chơi bời có tâm với em sao? Sau đó sao lại đột nhiên đồng ý thế?"
Đối mặt với câu hỏi của Tô Mạt, Tần Sâm không trả lời ngay.
Qua khoảng chừng nửa phút, bàn tay anh nắm vô lăng siết chặt, giọng nói khàn đặc nói, "Có sự lựa chọn sao?"
Tô Mạt bị hỏi ngược lại đến nghẹn lời.
Tần Sâm lại nói, "Nếu anh không đồng ý, hôm nay em có lẽ đến một cái nhìn cũng chẳng thèm ngó ngàng tới anh thêm lần nào nữa."
Tô Mạt đầu lưỡi chạm vào răng, không tiếp lời.
Hèn chi tối qua lúc đầu anh không đồng ý, sau đó lại đột nhiên đồng ý.
Hóa ra nguyên nhân là ở đây, là sợ sau này cô không thèm để ý đến anh nữa.
Chậc.
Đáng thương chết đi được.
Tô Mạt miệng tuy không nói gì nhưng trong lòng ít nhiều cảm thấy có chút mắc nợ Tần Sâm.
Hồi lâu sau, Tô Mạt đưa đầu ngón tay trắng nõn như búp măng ra móc lấy cằm Tần Sâm, giọng điệu vừa bất lực vừa trêu chọc nói, "Tần boss, làm sao đây, ở bên em hình như anh chịu thiệt thòi quá, anh có muốn hối hận không? Vẫn còn kịp đấy."
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Hồi Thập Niên Chín Mươi, Mẫu Thân Ta Là Chân Thiên Kim Nhà Tư Bản