Trái ngược với sự che giấu của Tô Mạt, Tần Sâm lại tỏ ra vô cùng thản nhiên.
Chỉ thấy anh sải bước đi vào trong, tự nhiên chào hỏi Hàn Kim Mai, lại đi đến chỗ Tần Lục mở ngăn kéo tủ đầu giường bỏ vào mấy tờ hóa đơn thanh toán viện phí, sau đó nói với hộ lý, "Thời gian qua làm phiền cô rồi."
Cô hộ lý vừa nãy nghe nói Tần Sâm không tiền còn hận không thể rạch ròi quan hệ ngay, giờ nhìn thấy chính chủ, ý chí lại bắt đầu lung lay.
Vẻ mặt thẹn thùng, đôi má đỏ bừng, "Không, không sao ạ, đều, đều là việc em nên làm mà."
Tần Sâm, "Cô tính xem mấy ngày nay hết bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho cô."
Hộ lý, "Không, không bao nhiêu đâu ạ."
Tần Sâm và hộ lý vì mấy đồng tiền công hộ lý mà giằng co, Tô Mạt liếc nhìn hai cái, tựa lưng vào ghế bên giường Hàn Kim Mai chơi game.
Cô bắt chéo chân, vạt váy lụa dán sát vào cổ chân thon thả trắng nõn.
Chỉ là tùy ý ngồi lười biếng, cái vẻ kiều mị kia đã từ trong xương tủy tỏa ra.
Hàn Kim Mai thấy cô như vậy, dịch người lại gần cô, "Không vui à?"
Tô Mạt khô khan nói, "Không có."
Hàn Kim Mai vẻ mặt không tin, "Bà nhìn ra rồi nhé."
Tô Mạt hôm nay vận khí không tốt, vừa mở màn đã bị bắn nát đầu.
Nhìn đồng đội đang mắng nhiếc om sòm trên màn hình, Tô Mạt đảo mắt một cái, cũng chẳng thèm quan tâm đối phương có tố cáo mình hay không, thoát game, gập điện thoại lại ném lên giường bệnh.
Bắt gặp ánh mắt dò hỏi đầy ẩn ý của Hàn Kim Mai, Tô Mạt hai tay chống cằm chớp mắt.
Hàn Kim Mai, "Cháu với Tiểu Tần..."
Tô Mạt, "Đừng yêu cháu, không có kết quả đâu."
Hàn Kim Mai lườm cô, "Thế sao vừa nãy cháu..."
Tô Mạt, "Hoàn toàn là công dân nhiệt tình giúp đỡ thôi ạ."
Hàn Kim Mai dí ngón tay vào trán cô, định nói gì đó nhưng lại ngại trong phòng bệnh còn có người khác, cuối cùng chẳng nói gì.
Hàn Kim Mai và Tần Lục nằm viện cũng đã được một thời gian rồi.
Tần Lục cần phải làm phẫu thuật nên nhất thời chưa thể xuất viện ngay.
Phía Hàn Kim Mai bệnh tình đã ổn định, bác sĩ chủ trị nói có thể làm thủ tục xuất viện bất cứ lúc nào.
Theo ý của Tô Mạt là muốn bà ở lại thêm một thời gian nữa.
Người già rồi, miễn dịch kém, đề phòng vạn nhất.
Nhưng Hàn Kim Mai nhất quyết đòi xuất viện, miệng thì nói là mấy chậu hoa cỏ ngoài ban công không có ai chăm sóc, thực ra Tô Mạt biết bà chính là xót tiền.
Giằng co đến cuối cùng, Tô Mạt cũng không thắng nổi Hàn Kim Mai, đành phải ngoan ngoãn đi làm thủ tục xuất viện.
Thủ tục làm vào buổi chiều, buổi tối Hàn Kim Mai đã về đến nhà.
Tần Sâm và Tô Mạt cùng đưa Hàn Kim Mai về nhà.
Vào cửa, Tô Mạt nhìn đống bụi bặm trong phòng liền bắt đầu rầu rĩ, đang định lấy điện thoại ra gọi cho dịch vụ dọn dẹp thì thấy Tần Sâm đã nhanh tay ra tay trước.
Đầu tiên là mở cửa sổ thông gió, sau đó xách hai chiếc ghế cho cô và Hàn Kim Mai ngồi, bắt tay vào dọn dẹp vệ sinh.
Chưa đầy nửa tiếng, căn nhà cũ bảy mươi mét vuông đã trở lại sạch sẽ sáng sủa, ngay cả mấy chậu cây ngoài ban công đã héo rũ không còn hình thù hoa lá cũng được chăm sóc.
Hàn Kim Mai nhìn thấy, trong lòng hài lòng một trăm hai mươi phần trăm, dùng khuỷu tay hích Tô Mạt, "Người đàn ông tốt như Tiểu Tần, đi đâu mà tìm?"
Tô Mạt cứng miệng, "Đầy đường."
Hàn Kim Mai, "Vậy cháu lại tìm một người cho bà xem nào."
Tô Mạt hừ nhẹ rũ mắt.
Lúc này trong lòng cô đang rối bời đây.
Không vì cái gì khác, vẫn là chuyện vừa nãy ở phòng bệnh.
Bây giờ cô nghĩ lại mới thấy muộn màng, luôn cảm thấy mình có nghi án ngắt hoa đào của Tần Sâm.
Nói một cách lương tâm thì cô thật sự không có, cô chỉ là thấy Tần Lục lúng túng nên thấy việc nghĩa hăng hái làm thôi.
Nhưng những điều này rơi vào mắt người khác, chủ yếu là rơi vào mắt Tần Sâm...
Anh có nghĩ là cô thích anh không?
Bữa tối ăn ở nhà Hàn Kim Mai, Tần Sâm đi mua thức ăn, Tô Mạt đắn đo mãi mới gửi cho anh ba trăm tệ tiền mua thức ăn qua WeChat.
Tần Sâm: ?
Tô Mạt: AA.
Tần Sâm bên kia trả lại cho cô hai trăm.
Tô Mạt: ??
Tần Sâm: Anh ăn nhiều.
Tô Mạt mím môi.
Bàn ăn tối nay có tôm hùm đất cay tê, sườn xào chua ngọt, cộng thêm ba món chay thanh đạm, còn có một món canh củ cải trắng.
Rất rõ ràng, món mặn là dành cho Tô Mạt ăn, món thanh đạm là để chăm sóc sức khỏe của Hàn Kim Mai.
Hàn Kim Mai ngồi trên bàn trò chuyện với Tần Sâm, cười không khép được miệng.
Nói đến chuyện Tần Sâm đã bán căn nhà đang ở hiện tại, Hàn Kim Mai cũng chẳng mấy bận tâm, "Nhà cửa ấy mà, có chỗ ở là được, chẳng phải cháu vẫn còn một căn sao."
Tần Sâm, "Vâng, vẫn còn một căn, nhưng chưa trang trí."
Hàn Kim Mai, "Cứ từ từ, không vội."
Sau bữa ăn, Tần Sâm dọn bát đũa đi rửa, Hàn Kim Mai nhìn không nổi, đẩy Tô Mạt vào bếp.
"Cháu đi rửa đi."
"Cũng không thể để Tiểu Tần là khách mà cái gì cũng làm."
Tô Mạt trăm phần không muốn bước vào bếp, đôi bàn tay mười ngón không chạm nước xuân của cô còn chưa chạm vào bồn rửa bát, bàn tay lớn của Tần Sâm đã dính đầy bọt xà phòng, dùng cánh tay chặn lại đẩy cô ra, trầm giọng nói, "Em không thích anh, có phải là vì anh quá nghèo không?"
Tô Mạt nhướng mày, "Hửm?"
Tần Sâm cụp mắt xuống, vẻ u ám trong đáy mắt hiện rõ, "Quả thực, sau khi yêu đương với một người đàn ông ưu tú như Tưởng Thương, loại như anh đúng là chẳng có gì đáng xem."
Đề xuất Cổ Đại: Thương Hoa Chi