Khê Tử nghe vậy, răng nghiến chặt kêu ken két, hận ý trong mắt gần như tràn ra ngoài, giọng nói run rẩy vì kìm nén đến cực hạn: “Rõ!”
Cô tóm tắt ngắn gọn đầu đuôi sự việc cho Tiêu Cẩm Nguyệt nghe — Tô Nhược Hạ khiêu khích, ba tộc liên minh kéo đến tấn công, Hồ tộc đã gồng mình chống đỡ suốt ba ngày, hôm nay may nhờ có Lăng Tiêu kịp thời xuất hiện. Không ngờ anh lại cùng nguồn gốc với Hổ tộc, nên bọn Hàn Thành mới nể mặt mà tạm thời án binh bất động, chỉ còn lại Hao tộc và Báo tộc tham chiến.
Nếu không có chuyện đó, Hồ tộc sớm đã không trụ vững. Dù đã dốc hết sức lực cầm cự đến tận bây giờ, họ cũng đã rơi vào cảnh nỏ mạnh gần đà.
“Băng Nham... không hiểu sao thực lực đột nhiên tăng vọt... Nếu không nhờ anh ấy liều chết ngăn cản, thì chỉ dựa vào một mình Lăng Tiêu, căn bản không thể cầm cự được đến lúc này.” Giọng Khê Tử nghẹn lại, ngập ngừng nói.
Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ gật đầu, giọng điệu bình thản đến mức nặng nề: “Ta biết rồi.”
Chỉ cần một cái liếc mắt,...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 1 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Ngày Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Phát Bệnh Qua Đời
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều