Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 639: Chỉ có một vị thần chân thật duy nhất

Nói đi cũng phải nói lại, Bán Thứ hoàn toàn có thể thấu hiểu cho tâm trạng của Lẫm Dạ. Bởi lẽ khi yêu càng sâu đậm, càng khắc cốt ghi tâm, người ta lại càng không thể dễ dàng rời bỏ.

Chỉ cần Tiêu Cẩm Nguyệt có thể để mắt đến họ nhiều hơn một chút, thì dù bên cạnh nàng có thêm bao nhiêu người khác đi chăng nữa, điều đó cũng chẳng còn quan trọng.

Nếu chỉ có hai lựa chọn: Một là bên cạnh nàng chỉ có duy nhất một thú phu nhưng người đó không phải mình; hai là bên cạnh nàng có rất nhiều thú phu và mình là một trong số đó — thì hắn chắc chắn sẽ không ngần ngại mà chọn phương án thứ hai!

Bán Thứ không khỏi hồi tưởng lại quãng thời gian cầu mà không được trước kia. Dẫu chuyện đã qua từ lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại, lồng ngực hắn vẫn cảm nhận rõ rệt cơn đau âm ỉ năm nào.

Tiêu Cẩm Nguyệt hiểu rõ trong lòng họ chắc chắn sẽ có chút không thoải mái. Chuyện tình cảm vốn chẳng phân biệt hùng tính hay thư tính, khi biết người mình yêu từng có dây dưa với người khác, ai mà chẳng thấy xót xa, ghen tị. Họ chọn cách không so đo, chẳng qua là vì Chúc Thiên đã ở lại Ma Vực, sự cố đó cũng chỉ xảy ra duy nhất một lần và sẽ không ảnh hưởng gì đến tương lai sau này.

Sau khi kết thúc câu chuyện về Chúc Thiên, mọi người bắt đầu chuyển chủ đề sang Kỷ Phong.

Cũng giống như Tiêu Cẩm Nguyệt lúc ban đầu, khi biết được nguồn gốc thực sự của “Thần”, mấy nam nhân đều chấn động đến mức lặng người, trong mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp khó diễn tả.

Nhân lúc nói về lai lịch của Kỷ Phong, Tiêu Cẩm Nguyệt cũng không muốn che giấu quá khứ của mình thêm nữa. Nàng quyết định nói ra toàn bộ bí mật: Nàng cũng giống như Kỷ Phong, đều đến từ một thế giới khác, cả hai đều là tu sĩ, mang thân phận hoàn toàn khác biệt với cư dân ở Thú Thế này.

“Cẩm Nguyệt, ý nàng là... nàng và Kỷ Phong đều đến từ dị thế giới sao?” Giọng Hoắc Vũ hơi thắt lại, anh trầm giọng hỏi.

“Đúng vậy.” Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ gật đầu, gương mặt thoáng qua chút áy náy: “Chuyện này không phải ta cố ý giấu các chàng, chỉ là nó quá đỗi hoang đường. Trước đây dù ta có nói ra, e rằng các chàng cũng chẳng thể tin nổi.”

“Đợi đã, nàng đến đây từ lúc nào?” Ánh mắt Bán Thứ khóa chặt lên người nàng, giọng điệu đầy vẻ cấp thiết: “Nàng sinh ra đã ở đây, hay là sau này mới tới?”

Nhìn vào ánh mắt ấy, Tiêu Cẩm Nguyệt đã phần nào đoán được tâm tư của hắn.

“Ta đến đây mới chỉ được vài tháng thôi.” Tiêu Cẩm Nguyệt thành thật đáp: “Ngày đầu tiên ta đặt chân tới đây chính là ngày bị Tiêu Diệp và Tô Nhược Hạ đuổi khỏi Tiêu gia.”

Quả nhiên là vậy!

“Hóa ra là thế... thì ra là thế!” Bán Thứ đột ngột đứng phắt dậy, giọng nói pha lẫn sự nhẹ nhõm và kích động: “Chẳng trách nàng lại khác hẳn so với trước kia. Không phải do ta không đủ hiểu nàng, mà là vì trong cơ thể này đã thay đổi bằng một linh hồn hoàn toàn mới!”

Bán Thứ đã từng vô số lần hối hận, tại sao lúc hai người còn hôn ước, hắn lại không nhận ra điểm tốt của nàng, mà lại như bị ma xui quỷ khiến rơi vào bẫy rập của Tô Nhược Hạ!

Nếu lúc đó hắn chú ý đến Tiêu Cẩm Nguyệt sớm hơn, bị nàng thu hút, thì làm sao có thể xảy ra nhiều sóng gió đến vậy? Biết đâu hắn đã sớm trở thành thú phu đầu tiên của nàng, làm gì còn chỗ cho Sơn Sùng hay Hoắc Vũ nữa!

Nỗi tự trách đó luôn đè nặng trong lòng hắn, hắn thầm mắng bản thân trước kia có mắt không tròng, không phân biệt được đâu là mắt cá, đâu là minh châu.

Nhưng giờ phút này hắn đã hiểu ra — Tiêu Cẩm Nguyệt của trước kia căn bản không phải là nàng. Chẳng trách lúc đó hắn không hề rung động, mãi cho đến khi nàng tới Hồ Tộc, hắn mới dần dần bị Tiêu Cẩm Nguyệt của hiện tại thu hút sâu sắc.

“Nói vậy, chuyện nàng và Tô Nhược Hạ hoán đổi thú phu lúc đó cũng không phải là ý muốn của nàng...” Sắc mặt Lẫm Dạ hơi tái đi, anh nhìn nàng, giọng nói run rẩy.

Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ ừ một tiếng: “Lúc đó ta vừa mới tới đây, chưa quen thuộc với khế ước của thế giới này nên mới bị Tô Nhược Hạ tính kế.”

Khi ấy nàng chỉ muốn giải trừ khế ước với nhóm Bán Thứ, nào ngờ lại mơ hồ bị hoán đổi thú phu với Tô Nhược Hạ.

Nghe vậy, lòng Lẫm Dạ thắt lại, đôi môi run bần bật: “Nàng rõ ràng là người bị hại, vậy mà lúc đó ta lại đối xử với nàng như thế... Thư chủ, nàng cứ đánh ta, mắng ta đi.”

Lẫm Dạ cúi đầu trước mặt Tiêu Cẩm Nguyệt, dáng vẻ như sẵn sàng chịu mọi sự trừng phạt để nàng hả giận.

Sơn Sùng và Hoắc Vũ cũng mang vẻ mặt nghiêm trọng, trong lòng tràn đầy sự tự trách và áy náy: “Cẩm Nguyệt, đều là lỗi của chúng ta, lúc đó lại vì chuyện này mà hiểu lầm và trách cứ nàng.”

Mấy người bọn họ ban đầu bị Tô Nhược Hạ cưỡng ép kết khế ước, sau đó lại bị ả ghét bỏ vứt đi, rồi khế ước lại bị chuyển sang tay Tiêu Cẩm Nguyệt. Cảm giác không được coi trọng như một con người thực sự quá tồi tệ, nên ngay từ đầu, họ đã có định kiến cực kỳ sâu sắc với Tiêu Cẩm Nguyệt, trong đó thái độ của Lẫm Dạ là tệ nhất.

Những thú phu khác đều sẽ tận tâm chăm sóc thư chủ, săn bắn tìm thức ăn, che mưa chắn gió cho nàng, còn họ thì sao?

Cứ hễ nhớ lại cách đối xử với nàng lúc ban đầu, họ lại cảm thấy vô cùng hối hận.

Tiêu Cẩm Nguyệt không nhịn được mà khẽ mỉm cười: “Tất cả đều là chuyện quá khứ rồi. Hơn nữa xét cho cùng, các chàng cũng là người bị hại. Người thực sự có lỗi và gây ra tất cả chuyện này chỉ có một mình Tô Nhược Hạ thôi. Những kẻ đen đủi như chúng ta đừng tự trách móc nhau nữa.”

Nếu đổi lại là nàng, nàng e rằng cũng chẳng thể có sắc mặt tốt với một thư chủ đột ngột tiếp nhận khế ước như vậy, nên cũng khó trách thái độ của họ lúc đó.

Vả lại, họ cũng chỉ có định kiến trong vài ngày đầu, sau đó chẳng phải đã nhanh chóng thay đổi cách nhìn và thật lòng yêu nàng đó sao?

Tiêu Cẩm Nguyệt kéo Lẫm Dạ ngồi xuống, khẽ vỗ về mu bàn tay anh, sắc mặt anh lúc này mới dịu lại đôi chút, không còn buồn bã như trước.

Trong số các thú phu có mặt, chỉ có Thạch Không là vẫn giữ được vẻ bình thản. Bởi vì lần đầu tiên anh gặp Tiêu Cẩm Nguyệt thì nàng đã là nàng của hiện tại, sự quen biết của hai người là một khởi đầu hoàn toàn mới, vốn dĩ không tồn tại định kiến hay ngăn cách nào.

“Đợi đã...” Cũng chính nhờ sự bình tĩnh, không bị nỗi áy náy làm mờ mắt, Thạch Không mới nhạy bén bắt được điểm mấu chốt: “Nếu cái gọi là thần lực chính là linh lực của tu sĩ các người, vậy thì thư chủ, chẳng phải nàng chính là Chân Thần duy nhất còn tồn tại ở Thú Thế này sao!”

Nhóm Kỷ Phong là những vị thần đời đầu, theo dòng thời gian họ đã sớm tan biến. Thú Thế tuy có linh khí nhưng lại không có linh căn, dẫn đến việc Bán Thần Tộc đã trở thành huyết mạch chí tôn ở hiện tại.

Nhưng... Tiêu Cẩm Nguyệt vẫn còn sống mà!

Nàng là tu sĩ, có thể tu luyện và sở hữu linh lực giống như Kỷ Phong, vậy nàng cũng chính là thần, là một Chân Thần không thể bàn cãi!

Và là vị Chân Thần duy nhất trên thế gian này!

Lời vừa thốt ra, trái tim của tất cả mọi người có mặt đều chấn động mạnh mẽ. Họ nhìn Tiêu Cẩm Nguyệt bằng ánh mắt rực cháy, ẩn chứa sự tự hào, sùng kính và cả tình yêu nồng nhiệt hơn bao giờ hết.

Thư chủ của họ thật sự quá đỗi phi thường!

Gò má Tiêu Cẩm Nguyệt hơi ửng hồng, nàng có chút ngượng ngùng: “Tuy nói vậy cũng không sai, nhưng danh xưng Chân Thần nghe thật sự có chút... xấu hổ.”

Chẳng qua là ở Thú Thế này mọi người chưa từng thấy qua nên mới gọi tu sĩ là thần.

Ở thế giới kiếp trước của nàng, tu sĩ nhiều vô kể, nhưng chẳng ai dám nhận mình là “thần”, cùng lắm thì người ta chỉ gọi họ là dị năng giả mà thôi.

“Nàng chính là Chân Thần!” Sơn Sùng khẽ nhắc nhở nàng: “Nàng còn nhớ lời vị Đại Vu của Hồ Tộc từng nói không?”

“Ý chàng là...” Tiêu Cẩm Nguyệt như sực nhớ ra điều gì đó.

“Lời tiên tri về Bạch Sắc Thần Nữ.” Sơn Sùng chậm rãi nói: “Giờ nhìn lại, lời tiên tri của vị Đại Vu đó quả nhiên chính xác đến kinh ngạc. Nàng đích thực là Thần Nữ.”

Đề xuất Xuyên Không: Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Đến Thập Niên 70
BÌNH LUẬN
PUTA
PUTA

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Gây cấn quá hóng a....

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện