Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 594: Hoàn hảo ngụy trang

Lộ Bình nhìn những chiếc mặt nạ da người tinh xảo trong tay, ánh mắt lộ vẻ trầm tư. Đây là thành quả sau nhiều giờ miệt mài của anh, từng đường nét đều được gọt giũa tỉ mỉ để đảm bảo không một kẽ hở nào có thể bị phát hiện.

Tiêu Cẩm Nguyệt đứng bên cạnh, lo lắng nhìn ra phía ngoài hang động. Tiếng sóng vỗ rì rào cùng tiếng gió rít qua khe đá khiến bầu không khí thêm phần căng thẳng. Cô khẽ hỏi: “Anh chắc chắn kế hoạch này sẽ thành công chứ? Bọn chúng canh gác rất nghiêm ngặt.”

Lộ Bình quay sang, nở một nụ cười trấn an. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng từ bờ vai nhỏ nhắn ấy. “Đừng lo, chỉ cần chúng ta giữ bình tĩnh, lớp ngụy trang này sẽ là tấm lá chắn hoàn hảo nhất.”

Đại Lâm và Sơn Sùng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng. Họ thay vào những bộ trang phục của đám lính tuần tra mà họ đã hạ gục trước đó. Mọi chi tiết, từ vũ khí đến cách đi đứng, đều được Lộ Bình hướng dẫn kỹ lưỡng để không làm lộ sơ hở.

Tiểu Bát khẽ rên rỉ một tiếng, có vẻ như vết thương cũ vẫn còn làm nó khó chịu. Liễu Ti nhanh chóng tiến lại gần, dịu dàng xoa đầu nó. Cô nhìn Lộ Bình với ánh mắt đầy tin tưởng, dù trong lòng vẫn không khỏi lo âu cho sự an nguy của cả nhóm.

“Mọi người nghe đây,” Lộ Bình hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên sắc lạnh và kiên định. “Một khi đã bước ra khỏi đây, chúng ta không còn đường lui. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng phải bám sát kế hoạch. Tuyệt đối không được tự ý hành động.”

Ảnh Hồng và Hoàng Lan gật đầu đồng tình. Họ biết rằng trong cuộc chiến sinh tồn này, chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến cái chết. Sự xuất hiện của Nhị Thủ Lãnh và đám tay sai của Vu đã khiến tình hình trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.

Chiến Hải kiểm tra lại thanh đao trong tay, gương mặt hằn lên vẻ quyết tâm. Anh nhìn sang Minh Tâm và Đại Dương, những người đồng đội đã cùng mình vào sinh ra tử. “Lần này, chúng ta nhất định phải đưa mọi người thoát khỏi đây an toàn.”

Lộ Bình bắt đầu giúp từng người đeo mặt nạ. Khi ngón tay anh chạm vào khuôn mặt của Tiêu Cẩm Nguyệt, cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay ấy. Trong khoảnh khắc đó, dường như mọi hiểm nguy bên ngoài đều tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết thầm lặng giữa hai người.

Sau khi hoàn tất việc ngụy trang, diện mạo của cả nhóm đã hoàn toàn thay đổi. Ngay cả những người thân thiết nhất cũng khó lòng nhận ra họ. Lộ Bình nhìn quanh một lượt, hài lòng với kết quả đạt được.

“Đi thôi,” Lộ Bình ra lệnh.

Cả nhóm lặng lẽ tiến ra khỏi hang, hòa mình vào bóng tối của khu rừng già. Phía trước họ là căn cứ của kẻ thù, nơi đầy rẫy cạm bẫy và những ánh mắt soi mói. Nhưng với lớp ngụy trang hoàn hảo này, họ đã sẵn sàng cho một cuộc đột kích đầy mạo hiểm.

Gió đêm thổi mạnh, mang theo mùi mặn mòi của biển cả và hơi ẩm của đất rừng. Lộ Bình dẫn đầu, bước chân anh nhẹ tênh như một bóng ma, dẫn dắt cả đoàn tiến về phía ánh lửa bập bùng nơi xa, nơi định mệnh đang chờ đợi họ.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Hiến Tim Cho Người Thương, Nàng Đã Quên Mất Ta
BÌNH LUẬN
PUTA
PUTA

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Gây cấn quá hóng a....

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
4 tháng trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện